Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 285

Cập nhật lúc: 2026-04-27 14:09:06
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những lời của Nguyễn Giai dẫn dắt sự chú ý của các du khách khác. Mọi đồng loạt sang, đúng là thì thôi, mới thấy — quả nhiên là như thật.

Ban Ban cũng đồ ngốc. Nó ngậm quả bóng chạy một lúc thì dừng , đầu về phía Diễm Diễm. Mỗi như thế, Diễm Diễm liền động tác dậy. Ban Ban lập tức đầu bỏ chạy tiếp, chạy “ô ô” kêu lên, vui sướng vô cùng.

“Cười c.h.ế.t mất, Ban Ban tưởng chị gái thật sự giành bóng, chạy trốn nhanh ghê.”

“Quản lý nên đăng ký cho Ban Ban một khóa học phòng chống l.ừ.a đ.ả.o , đứa nhỏ lừa khổ quá .”

“Làm fan Ban Ban lâu như , đây là đầu tiên tính cách như thế . Trước giờ trong video thấy Ban Ban oai phong lẫm liệt.”

fan Diễm Diễm lâu thế, cũng là đầu Diễm Diễm phúc hắc đó, trêu em trai với trêu ch.ó y chang .”

“Cảm giác từ khi Ban Ban tới, cuộc sống của Diễm Diễm vui hơn hẳn.”

Hôm đó, du khách trong Hổ Viên hề ít. Dần dần, những tham quan các khu khác cũng tụ tập hết về đây.

Diễm Diễm chỉ dùng quả bóng đồ chơi để trêu Ban Ban, mà còn chỉ huy Ban Ban chắp hai chân thi lễ với du khách, vẫy tay biểu diễn.

Hễ Ban Ban định phản kháng, thứ chờ đợi nó chính là “nắm đ.ấ.m sắt vô tình” của Diễm Diễm. Ban Ban ban đầu còn phục, ép thì miễn cưỡng chịu, nhưng về cứ hễ Diễm Diễm nhấc móng lên là nó lập tức dùng hai móng ôm đầu. Diễm Diễm liên tiếp giơ móng lên mấy , Ban Ban vẫn ôm đầu buông, cuối cùng đơn giản lăn đất giả c.h.ế.t, cuộn tròn thành một cục lông xù.

Ngày hôm đó, Hổ Viên trở thành khu nổi tiếng nhất của vườn thú Linh Khê. Du khách đồng loạt bày tỏ: Diễm Diễm trêu đùa Ban Ban chẳng khác nào chơi… đồ ngốc.

Tội nghiệp Ban Ban, một con hổ mới trở về từ hoang dã thì đấu Diễm Diễm học tập “tri thức” mấy tháng trong vườn thú chứ.

Fan của Ban Ban thì càng vui mừng ngớt. Có thể thấy Ban Ban ngoài đời là may mắn lớn nhất , ai ngờ còn xem nó biểu diễn. Hỏi thử xem, vườn thú nào mà du khách thể thấy Hổ Vương biểu diễn cơ chứ?

Vườn thú Linh Khê - vườn thú kiểu bảo tàng.

Việc Hổ Viên nổi tiếng bùng nổ vốn trong dự liệu của Chúc Ngu. Mấy ngày chung sống với Ban Ban khiến cô rằng tính cách của nó đặc biệt khiến yêu thích. Diễm Diễm cũng vì Ban Ban mà trở nên hoạt bát hơn, cũng thể là… dễ nổi nóng hơn, thường xuyên đ.á.n.h cho Ban Ban gào lên ngao ngao.

Lần đầu tiên tiếng Ban Ban kêu t.h.ả.m như , Chúc Ngu còn kiểm tra cho nó. Về mới chứng minh rằng Diễm Diễm đ.á.n.h hổ chừng mực, Ban Ban chỉ là gào to thôi chứ thương gì.

Ngày việc đầu tiên của Ban Ban kết chú, Chúc Ngu chuẩn cho nó một ít đồ ăn vặt tai thỏ.

Vừa ăn, Ban Ban cảm thấy cách kiếm đồ ăn như thế nhẹ nhàng hơn nhiều so với tự săn. Ở bên ngoài tai thỏ thơm giòn như để ăn chứ.

Ăn xong tai thỏ, Ban Ban nhớ tới lúc cùng Diễm Diễm ngoài, thấy những con thỏ hoang béo múp trong khu nuôi thỏ.

Ực… ực…

Ban Ban nuốt nước miếng. Thỏ ngoài hoang dã còn chẳng béo như thế, hương vị chắc chắn là tệ nhỉ?

Chúc Ngu biểu cảm của Ban Ban là đoán ngay suy nghĩ của nó, liền nhắc nhở:b“Đi ăn đồng nghiệp.”

Ban Ban hừ hừ hai tiếng, tỏ vẻ hiểu. Nó cúi đầu, thè lưỡi, cuốn nốt mấy cái tai thỏ cuối cùng miệng.

Răng rắc răng rắc…

Nhai nhai… nhai nhai…

“Ban Ban” Chúc Ngu : “Hôm nay cảm giác quen ?”

Ban Ban đáp: “Quen , bọn họ quá lên, động cái là họ hét.”

Chúc Ngu xoa đầu nó, dịu giọng dỗ dành: “Vậy em còn rảnh thêm chút việc khác ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-285.html.]

“Thật vườn thú của chúng còn một con tiểu bạch hổ, mới ba tháng tuổi. Em từng nuôi lớn mấy con hổ con , thể giúp chăm sóc nó, dạy nó một vài kỹ năng sinh tồn ?”

Ban Ban nhiệt tình: “Được chứ.”

lâu chăm hổ con, nhưng danh tiếng “bố bỉm sữa” của nó vẫn vang dội.

Chúc Ngu lập tức báo cho tiểu bạch hổ chuyện .

Vừa khỏi Hổ Viên thì gặp Bạch Sóc.

Hôm nay là ca trực đêm của Bạch Sóc. Lúc đang tuần tra trong vườn. Nhìn thấy Chúc Ngu, biểu cảm của tự nhiên. Chúc Ngu chủ động chào:

“Bạch Sóc, tối nha.”

“Anh cùng xem tiểu bạch hổ ?” Chúc Ngu hỏi, nhớ tới việc tiểu bạch hổ tìm về là công lao của Bạch Sóc.

Bạch Sóc gật đầu khẽ: “Được.”

Anh thầm nghĩ, nhân viên trong vườn vốn chẳng mấy cơ hội gặp tiểu bạch hổ, trừ khi nó tự chạy ngoài. mỗi Chúc Ngu gặp đều sẽ kể cho tình hình gần đây của tiểu bạch hổ.

Chúc Ngu : “ định tìm cho tiểu bạch hổ một ba nuôi.”

Tim Bạch Sóc đột nhiên đập mạnh một nhịp, nhưng nét mặt vẫn bình thản: “Ồ, thôi.”

Bạch Sóc nghĩ rằng Chúc Ngu ba nuôi của tiểu bạch hổ. Dù nhiều đơn phương tuyên bố còn quan hệ gì với tiểu bạch hổ, nhưng nếu Chúc Ngu đề nghị, thêm việc đang việc ở vườn Linh Khê, thì cũng khó từ chối ý kiến của quản lý.

Anh Chúc Ngu đặc biệt quan tâm tới tiểu bạch hổ. Trong vườn nhiều động vật như , chỉ tiểu bạch hổ là do cô đích chăm sóc.

“Anh cũng thấy đúng ?” Chúc Ngu .

“Tiểu Bạch rốt cuộc cũng là một con hổ. thể nuôi nó lớn lên, nhưng cách nào dạy nó những kỹ năng mà một con hổ nên .”

Bạch Sóc: “Ừm.”

Anh đương nhiên thể dạy tiểu bạch hổ, hơn nữa còn vô cùng thích hợp để ba nuôi của nó.

“Vừa trong vườn mới tới một con hổ mới là Ban Ban. Trước nó từng nuôi lớn mấy hổ con , chắc chắn thể thuận lợi nuôi tiểu bạch hổ trưởng thành.” Chúc Ngu đầy tự tin.

Bạch Sóc: “Khoan …”

Sắc mặt cứng : “Cô định để Ban Ban ba nuôi của tiểu bạch hổ ?”

Chúc Ngu: “ , Ban Ban kinh nghiệm nuôi con. cũng hỏi nó , nó đồng ý.”

Bạch Sóc: “Không , đồng ý!”

Chúc Ngu: “Vừa chẳng cũng ủng hộ việc tìm ba nuôi cho tiểu bạch hổ ?”

Bạch Sóc: ……

, từng ủng hộ. nghĩ chọn là chính .

Dù Bạch Sóc cắt đứt quan hệ với tiểu bạch hổ, nhưng tiểu bạch hổ dù cũng từng là một tia thần thức của , thể nhận một con hổ thật sự ba nuôi !

“Tiểu bạch hổ cũng sẽ đồng ý.” Bạch Sóc .

Chúc Ngu cảm thấy lời của kỳ lạ. Tiểu bạch hổ đúng là thông minh, nhưng thể giao tiếp chính xác với cô. Sau khi kỹ năng thú ngữ nâng cao, Chúc Ngu thể hiểu Diễm Diễm và Ban Ban gì, nhưng tiểu bạch hổ thì vẫn chỉ ngao ngao kêu thôi.

Loading...