Nghe lúc ở Cục Lâm nghiệp nó cũng cái “tật ” .
Chúc Ngu cẩn thận kiểm tra khắp con chồn Bạch Châm: “Không stress, chỉ là biếng mà thôi. Cái nhà cây lớn mua cho mèo khi nào mang về? Để Bạch Châm môi trường mới chắc sẽ khá hơn một chút.”
Chồn Bạch Châm chẳng mấy quan tâm, chỉ trở , ý bảo Chúc Ngu xoa bụng cho nó, chỗ còn gãi.
Xoa xong, nó phối hợp để Chúc Ngu vài đoạn video. Nói nghiêm túc thì cũng hẳn gọi là hợp tác, vì nó chỉ cần đó là . Sau đó liền thể thấy Chúc Ngu cất giọng “oa nga oa nga”.
“Trên mạng đang nhiều xem lắm, vẻ ai cũng thích chồn Bạch Châm cả.”
Đôi tai thính nhạy của chồn thoáng bắt hai chữ “thích nó”, lập tức dựng m.ô.n.g bỏ chạy.
Nó cần loài thích!
So với những ngày tự do núi, ở vườn thú quả thật dễ chịu hơn trong cái chuồng đen sì nhiều. chồn Bạch Châm bắt đầu nhớ đến lão đại. Nó ước gì lão đại cũng sống sung sướng như thế .
Không nghĩ nhiều ban ngày nên tối mơ , mà khi đang ngủ, chồn Bạch Châm như thực sự thấy thở của lão đại.
Toàn nó lập tức phấn khích, bật dậy khỏi ổ, men theo mùi mà chạy ngoài.
Nó khanh khách gọi: “Lão đại! Lão đại!”
Động vật bắt cùng đợt đó cũng ít, nhưng chồn Bạch Châm vẫn với lão đại nhất. Có thể do nó mặt dày bám riết, nhưng quan trọng hơn là lão đại cực kỳ lợi hại – chỉ cần gầm một tiếng đủ dọa kẻ khác run chân, từng bảo vệ nó. Đối với chồn Bạch Châm, sức mạnh đó là thứ đáng ngưỡng mộ nhất.
Dù lúc tỉnh thấy lão đại , nhưng trong lòng nó vẫn nhớ thương. Ngay cả khi đang sống thoải mái, nó vẫn mong lão đại đến hưởng phúc cùng.
Chồn nhỏ chạy tới cửa, nhưng cửa khóa. Nó cào móng mấy cái cũng mở . Ngửi thấy mùi quen thuộc theo gió đêm lùa , nó càng sốt ruột, cào khóa kêu: “Lão đại! Lão đại!”
“Ầm” – một tiếng động lớn vang lên, cả cửa lẫn đất đều rung mạnh.
Ngay lúc đó, một chiếc đuôi vằn vàng-đen vung qua bên ngoài.
Rạng sáng, Chúc Ngu tiếng chuông báo động cho tỉnh dậy.
Cô lập tức bật dậy, chạy về phòng điều khiển để kiểm tra tình hình.
Hai ngày nay ký túc xá còn đang sửa, công nhân đều về hết, cả vườn thú to như chỉ còn Chúc Ngu. Cũng may tiếng chuông báo đ.á.n.h thức nhiều con thú khác, đường chạy tới, cô bọn chúng líu ríu bàn tán:
“Có chuyện gì thế? Có chuyện gì thế?”
“Cái gì kêu đấy? Cái gì kêu đấy?”
“Ta ngủ! Ta ngủ!”
Một loài ngốc nghếch thì cứ lặp lặp như thế.
Trong vườn thú, thông minh nhất kể đến gấu trúc Đoàn Đoàn và chồn Bạch Châm. Hai con thể chuyện với cô hàng ngày, thậm chí còn tâm sự.
Khi Chúc Ngu tới phòng điều khiển xem, thấy gì bất thường, chỉ …
Chồn Bạch Châm đang kêu inh ỏi, móng vuốt vỗ liên tiếp cửa, trông như định vượt ngục. Tiếng kêu t.h.ả.m thiết nhưng chẳng rõ ý nghĩa gì.
Chúc Ngu vội vàng vác s.ú.n.g gây mê chạy tới khu nuôi chồn. mới đặt chân khu vực , cô liền cảm thấy gì đó .
Như thể một ánh mắt ẩn trong bóng tối đang dõi theo, khiến lông tóc cô dựng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-42.html.]
Tiếng kêu t.h.ả.m thiết của chồn nhỏ vẫn vang dội, giống hệt đầu gặp mặt, khi nó từng c.h.ử.i mắng cô.
“Đinh!” – trong đầu như vang lên tiếng chuông. Theo bản năng thúc giục, Chúc Ngu chuẩn hành động thì một tiếng gầm rung trời vọng đến. Tiếp là những bước chân nặng nề, âm thanh xé gió dần xa.
Ngẩng đầu theo hướng đó, ánh đèn đường mờ mịt, cô chỉ kịp thấy một bóng vàng khổng lồ thoáng lướt qua, nhanh ch.óng biến mất trong màn đêm.
Đó là… hổ!
Chúc Ngu c.h.ế.t lặng.
Hổ thật kìa!!
Trong nháy mắt, chân cô như nhũn , nắm c.h.ặ.t s.ú.n.g gây mê mới vững.
Trước giờ chỉ thấy hổ qua phim ảnh hoặc song sắt ở vườn thú, nay tận mắt chứng kiến, cảm giác áp lực và sợ hãi khác hẳn.
mà… tiếng gầm , bóng dáng mạnh mẽ … thật sự quá ngầu!
Nếu vườn thú của họ một con hổ như thì tuyệt bao. Dù chỉ thoáng thấy, nhưng cô chắc chắn nó lớn hơn bất cứ con hổ nào cô từng gặp.
Bộ lông , tiếng gầm , hảo!
“Éc éc éc——” Chồn Bạch Châm cất tiếng kêu t.h.ả.m thiết.
Chúc Ngu vội chạy trong, suýt quên mất con nhỏ . Chắc chắn nó hổ dọa cho hoảng sợ. Cô lấy đồ ăn hệ thống phát cho, chuẩn dỗ dành nó. Với một đứa ham ăn như chồn Bạch Châm, cách chắc chắn hiệu quả.
khi bước chuồng, cảnh tượng mắt khiến Chúc Ngu hoảng hốt.
Nửa gian chuồng sụp xuống, may mà vật liệu đủ chắc nên đổ hết, nhưng cửa thì biến dạng. Chồn Bạch Châm đang bám c.h.ặ.t ở đó, kêu liên hồi, móng vuốt cào loạn.
Chúc Ngu gõ cửa: “Bạch Châm, em tránh một chút, để chị mở cửa.”
Nó ngẩng đầu cô, lui , còn dơ chân thúc giục: nhanh lên!
Vừa mở cửa, nó lập tức vọt ngoài như mũi tên.
Chúc Ngu vội vàng đuổi theo. Con chồn nhỏ chạy như bay, phóng lên cây, đảo mắt quanh, tìm kiếm gọi: “Lão đại! Lão đại!”
Nó bám lấy một cành, cả thể lắc lư theo ngọn cây.
Chúc Ngu mà lạnh sống lưng: “Bạch Châm, đừng trèo cao thế, nguy hiểm lắm.”
Chồn vốn bướng, nhưng lúc cúi đầu cô, giọng ỉu xìu: “Ta tìm thấy lão đại.”
Chúc Ngu: “Lão đại của em là con hổ ? Chị thấy nó đấy.”
Đôi mắt chồn lập tức sáng bừng.
Chúc Ngu đưa tay : “Xuống , chị kể cho cưng .”
Chồn cũng định trèo xuống, nhưng leo cao quá chỉ vì mong thấy lão đại. Giờ xuống thấy chân tay run rẩy, nhất là cành cây còn lay động.
Vừa sơ sẩy, nó trượt chân ngã thẳng xuống đất, cái mặt lông xù trông ngơ ngác hết sức.
Ngay đó, nó Chúc Ngu đón trọn lòng. Cô ôm c.h.ặ.t nó, như ôm một đứa bé