Lông Xù Xù Đều Đến Vuờn Thú Của Tôi Làm Công - Chương 52

Cập nhật lúc: 2026-03-05 14:24:48
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9fFvaX3z0h

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sau khi thả hai con hổ con trở về tự nhiên, Chu Triệu lập tức xin chuyển khỏi vị trí bác sĩ chuyên phụ trách hổ. Ông vốn là sống nhiều tình cảm, thả hổ xong thì cứ thấp thỏm lo lắng, sợ chúng gặp chuyện chẳng lành. Dù lý trí hiểu rõ đó là vòng tuần của tự nhiên, ông vẫn thấy day dứt, trong lòng luôn một trống.

Khi tung tích hai con hổ dần trở nên biến mất, nỗi lo càng lớn. Về , ông nỗ lực hơn mười năm ở một cương vị khác. Lên tới chức chủ nhiệm trung tâm cứu hộ hổ, nhưng về tin tức của hai con hổ ở ngoài hoang dã thì bất lực.

Cho đến khi cục lâm nghiệp địa phương báo tin tìm Diễm Diễm, và đối chiếu DNA xác nhận!

Nghe tin, Chu Triệu lập tức lên đường. Ông tìm hiểu tình hình mới , Diễm Diễm vẫn còn sống. Thậm chí từng trải qua tay bọn săn trộm, mà vẫn kiên cường thoát . Nay tình cờ xuất hiện gần vườn thú, để dấu chân cùng ít lông. Nhờ mới tung tích.

Khi điều tra tới vườn thú Linh Khê, qua video và ảnh chụp, Chu Triệu nhíu mày ngay. Ông dám tin, thế kỷ 21 mà vẫn tồn tại một cái vườn thú tồi tàn như thế: chuồng trại cũ nát, động vật gầy nhom, dinh dưỡng kém đến mức qua là .

gần 20 năm còn bác sĩ thú y, nhưng với tri thức và kinh nghiệm từng trải, ông chỉ thoáng phát hiện : hầu hết động vật trong vườn thú Linh Khê đều vấn đề về sức khỏe.

“Diễm Diễm mò tới nơi như thế?” Ông nghĩ mãi cũng thông, cho đến khi tin nơi đây còn một con chồn Bạch Châm, mà nó cũng từng giam giữ chung với Diễm Diễm trong tay bọn săn trộm.

Ông lập tức đoán : lẽ Diễm Diễm đến tìm bạn cũ, hoặc cứu bạn . Nhìn qua cũng , vườn thú Linh Khê là chỗ đàng hoàng gì, rõ bằng cách nào mà họ xin con chồn .

Ông đem suy nghĩ kể với vợ. Bà xong chỉ , : “Ông nghĩ nhiều quá . Một con hổ bạn với chồn chứ?”

bà cũng , chồng bao năm nay luôn day dứt trong lòng vì hai con hổ, bèn an ủi thêm: “Ông cứ tới Linh Khê xem thử. Nếu Diễm Diễm thật sự xuất hiện, thì chắc nó vẫn quanh quẩn gần đó. Hổ già còn sức để chạy quá xa, vài trăm cây thì thể .”

Nghe cũng lý, Chu Triệu liền xin nghỉ phép, trực tiếp đến thành phố của vườn thú Linh Khê. Tạm thời ở nhờ trong cục lâm nghiệp địa phương.

Trung tâm cứu hộ hổ vốn hợp tác c.h.ặ.t chẽ với các cục lâm nghiệp, đều quen cả. Biết mục đích của ông, bên cục lâm nghiệp càng thêm để tâm tới tin tức của Diễm Diễm.

Đội cứu hộ động vật núi tìm kiếm, nhưng vẫn thấy bóng dáng của nó. Chu Triệu lo lắng vô cùng, nhưng vẫn tự trấn an: Mới tìm một ngày, còn tính là gì. Dù Diễm Diễm già yếu, mang thương tích, nhưng nó từng là ‘Hổ Vương’, thể chất vượt xa những con hổ khác. Nhất định nó vẫn cầm cự . Chỉ cần thêm hai ngày nữa, chắc chắn sẽ tìm thấy.

Trong lúc ông đang sốt ruột chờ tin, bỗng thấy một giọng nữ trẻ trung vang từ điện thoại: “Đừng tặng quà nữa, thật sự dám bắt hổ !”

Ông ngẩng đầu , chỉ thấy một cô gái trẻ đỏ mặt, vội đặt điện thoại xuống. Ông gì, nhưng trong lòng thầm đoán: chắc là một streamer lấy động vật trò câu view.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-cong/chuong-52.html.]

Những năm gần đây, mạng xã hội phát triển. Càng ngày càng nhiều dựng hình tượng “chủ nuôi động vật” hoặc “chuyên gia động vật” để kiếm tiền. Chu Triệu nhân viên cứu hộ nhiều năm, chỉ cần liếc qua là động vật trong video vấn đề gì .

Ông từng thấy một con thú gầy đói, lên sóng thì cái gì cũng ăn, fan trêu là “vua dày”. Ông tức lắm, lên tiếng chỉ trích streamer nuôi dưỡng đúng cách, hại thú cưng. Kết quả chặn ngay, đá khỏi phòng livestream .

Ông càng tức liền mượn tài khoản vợ , ai ngờ streamer đó còn bịa rằng: “Thú cưng chỉ ham ăn thôi, bỏ đói.” Fan còn bênh vực rối rít. Ông đem bằng chứng phản bác, kết quả… chặn tiếp. Từ đó ông nghỉ hẳn, vì chuyện kiểu nhiều lắm, ông ngăn hết .

khác. Vừa tới “bắt hổ”, liên quan trực tiếp đến con hổ mà ông day dứt nhớ thương bao năm, mặt ông lập tức tối sầm.

Cục trưởng Tôn nhận gương mặt biến sắc của ông, bèn nghiêm giọng nhắc cô gái trẻ: “Đang trong giờ việc thì đừng xem mấy thứ liên quan. Có xem thì cũng tắt tiếng , để khác thấy .”

Cô gái trẻ ấm ức. Thực cô là phụ trách mảng truyền thông của cục lâm nghiệp, thường xuyên theo dõi mạng để lấy tư liệu. Hơn nữa, cục trưởng còn dặn cô chú ý tình hình con chồn Bạch Châm đưa tới Linh Khê, nên cô mới theo.

“Cục trưởng, chỉ đang xem livestream của quản lý Chúc bên vườn thú Linh Khê thôi, theo dõi tình hình con chồn Bạch Châm mà.” cô giải thích.

Nghe , cục trưởng Tôn đổi sắc mặt ngay, vui vẻ giới thiệu với Chu Triệu:

“Đây là quản lý Chúc, cô hề tầm thường . Con chồn Bạch Châm ở chỗ thì lì lợm, chẳng chịu nhúc nhích ủ rũ cả ngày. thấy quản lý Chúc thì lập tức hoạt bát, nhảy nhót líu lo khắp nơi.”

“Thật đúng là thần kỳ!” Không đây là thứ bao nhiêu cục trưởng Tôn cảm thán. Ông : “Chủ nhiệm Chu, ông cũng thử xem livestream của quản lý Chúc . Con Diễm Diễm quả thật xuất hiện ở vườn thú Linh Khê, hơn nữa quản lý Chúc chính là báo tin cho chúng đó.”

“Với cái sự thần kỳ đặc biệt của quản lý Chúc, chừng chính cô cơ duyên gặp Diễm Diễm cũng nên.” Cục trưởng Tôn còn tỏ hứng khởi.

Chu Triệu thì mặt nghiêm : “ hiểu rõ vườn thú Linh Khê quá , cần xem thêm. Còn nếu tin gì mới thì cứ để đội tìm kiếm báo cho .”

Ông vốn dĩ ghét mấy video mạng kiểu , lấy động vật trò câu view.

“Á!” Cô gái trẻ bất ngờ kêu lên đầy kinh ngạc :“Quản lý Chúc thật sự bắt hổ !”

Cục trưởng Tôn thế thì lập tức hứng thú: “Để xem một chút!”

Ông mà, cái “duyên với động vật” thần kỳ của quản lý Chúc tuyệt đối đơn giản .

 

Loading...