Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 125: Dù Chúc Du rất nghèo, nhưng vẫn chu đáo lo cho nó và bạn bè của nó

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:47:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Anh còn trẻ, giỏi.

 

Dù là , vườn thú Linh Khê là một vườn thú lớn, vẻ nghèo, quản lý cũng chút phân vân, nếu Chúc Du thấy năng lực mà mời về vườn thú Linh Khê , liệu nên đồng ý ?

 

Vườn thú Đài Kinh Sơn đang sụp đổ nhanh ch.óng, quản lý tìm chỗ mới, nhưng khi vườn thú Đài Kinh Sơn đóng cửa, nó cũng là một vườn thú lớn, nếu đến Linh Khê thì liệu ảnh hưởng đến sự nghiệp của ?

 

Quản lý còn đang phân vân thì thấy Chúc Du : “Quản lý, thật với nhé, nhất định đưa Ngạo Sương về Linh Khê, đây là duyên phận trời ban.”

 

Quản lý lập tức đáp: “Được, ủng hộ, cũng thấy Ngạo Sương về với cô.”

 

Còn về giá cả, quản lý nghĩ rằng thể giảm 250 nghìn, 3 triệu là một con .

 

tiền.”

 

Quản lý: ?

 

Anh ngạc nhiên Chúc Du, đây là , trực tiếp tiền, đang mặc cả ?

 

Được, nếu mặc cả thì cũng , dù duyên phận giữa Chúc Du và Ngạo Sương cũng đáng giá kha khá.

 

Quản lý : “Giám đốc Chúc, giá cả thể thương lượng, cuối cùng Ngạo Sương bán với giá 3 triệu 250 nghìn, thể cho cô mức giá thấp nhất là 2 triệu 750 nghìn.”

 

Thật thiếu mấy trăm nghìn , nhưng nếu Chúc Du trực tiếp thế thì quản lý cũng thể hiện chút thiện chí.

 

chỉ là một công, tiền thiếu lấy từ .

 

Chúc Du lắc đầu: “Nói thật với , tiền, đang mặc cả.”

 

Quản lý: ???

 

Quản lý ngẩn , đây là ý gì? Có cho rằng cái giá còn đủ thấp?

 

Chúc Du: “Ý là, đưa Ngạo Sương về Linh Khê mà trả tiền, mua một động vật khác, bao gồm cả phí vận chuyển, phiền gửi luôn đến Linh Khê giúp .”

 

Quản lý suýt nữa tưởng ảo giác.

 

Cái gì?!!

 

Không những trả tiền, còn bắt họ chi phí vận chuyển nữa ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-125-du-chuc-du-rat-ngheo-nhung-van-chu-dao-lo-cho-no-va-ban-be-cua-no.html.]

 

Trời ơi, chuyện như chứ?! Nếu quản lý nghề lâu năm và hiểu rõ, lẽ bật ngay tại chỗ.

 

“Giám đốc Chúc , đây là đầu tiên cô giám đốc, cũng là đầu tham gia đấu giá, quy tắc trong nghề là—”

 

“Quản lý, hết .” Chúc Du thành khẩn , “Anh và Ngạo Sương mối quan hệ đặc biệt, thật lòng với nó, nhưng ở Linh Khê chúng đủ tiền .”

 

“Quản lý, là giám đốc của vườn thú Đài Kinh Sơn, bán bao nhiêu tiền cũng chẳng túi , chỉ nhận hoa hồng thôi. Dù bán bao nhiêu thì cuối cùng tiền cũng về tay ông chủ mà thôi.”

 

Quản lý: “Đó là trách nhiệm của chứ!”

 

Đạo đức nghề nghiệp thể vấy bẩn! Anh nguyên tắc mà.

 

Chúc Du mỉm : “ còn bao lâu nữa? tìm hiểu , hai ông giám đốc Đài Kinh Sơn hiện đang tranh cãi gay gắt, họ vốn trong ngành động vật, chỉ là một cuộc đầu tư. Quản lý, tìm công việc mới ?”

 

Quản lý im lặng, cảm giác chạm điểm yếu thật sự chua xót.

 

Chúc Du tiếp tục: “ thể giúp xây dựng danh tiếng, ngành sẽ dễ dàng hơn nhiều.”

 

Chúc Du cho quản lý cơ hội trả lời, tiếp tục : “Anh lo lắng vì Ngạo Sương là ngôi lớn nhất trong vườn thú, nếu bán giá thì sẽ trách móc, đúng ? cũng thấy đấy, các giám đốc ở đây đều Ngạo Sương về với , ngay cả giám đốc Phường Viên, định mua Ngạo Sương cũng từ bỏ. Trong tình huống , định đấu giá nhưng ai trả giá, chỉ giá mua cũ của Ngạo Sương và sẵn sàng mua nó, chẳng còn lựa chọn nào khác , chỉ thể để Ngạo Sương về với thôi.”

 

Quản lý trầm ngâm một lát, cảm thấy đề nghị của Chúc Du thực tế và khả thi hơn nhiều so với việc chỉ tiền mà đưa Ngạo Sương về nhà.

 

Quả thật là tâm lý chung của trong ngành, mở cửa sổ thì phá mái nhà.

 

Quản lý cảm thấy gần như thuyết phục, nhưng vẫn cảm thấy chút băn khoăn, hỏi: “Tại ?”

 

Chúc Du khéo léo lý giải: “Nếu đồng ý, chỉ sẽ quảng bá cho , mà còn đăng lên tài khoản chính thức của chúng . Quản lý, việc ở Đài Kinh Sơn lâu như , hai giám đốc thật sự giúp đỡ gì cho ? Anh xem, Đài Kinh Sơn giờ phá sản, nhân viên sa thải hết, trong khi hai ông chủ thì kiếm tiền đầy tay, còn công sức của nhân viên chỉ giúp ông chủ mua xe, mua nhà. Anh thấy công bằng ?”

 

Lời nữa chạm nỗi đau của quản lý. Từ khi xây dựng vườn thú Đài Kinh Sơn, việc ở đây, lúc vườn thú vẫn lãi, nhưng vì cuộc tranh chấp nội bộ của hai ông chủ mà vườn thú phá sản.

 

Quản lý: “Nếu giám đốc chuyện thì ?”

 

Chúc Du chớp mắt: “Sao giám đốc chứ, hiện giờ chỉ chúng hai thôi mà?”

 

chuyện gần như giải quyết, liền với quản lý: “Anh cứ thế ngoài, đảm bảo hai giám đốc sẽ thấy bất kỳ tin tức gì. Quản lý, cũng nên nghĩ cho bản chứ, thử nghĩ xem, ông chủ đóng cửa vườn thú là đóng cửa, từng nghĩ đến cảm giác của những như ? Anh vì tận tâm tận lực vì ông chủ như thế?”

 

Nghe Chúc Du , quản lý càng nghĩ càng thấy khó chịu, gật đầu: “Yên tâm , chuyện sẽ lo liệu.”

 

 

Loading...