Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 127: Dù Chúc Du rất nghèo, nhưng vẫn chu đáo lo cho nó và bạn bè của nó

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:47:38
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du vỗ vỗ hàng rào: “Đừng nóng vội, chờ khi em về nhà với , nhiều cơ hội để cọ nữa.”

 

Cô cũng thèm bộ lông của Ngạo Sương, đặc biệt là chiếc đuôi dài và , Linh Khê đuôi nào như .

 

Ngạo Sương: “ vội.”

 

“Nói , bạn ?” Nó hỏi.

 

Chúc Du: “ mua hết .”

 

Cô cũng cảm thấy thật kỳ diệu, ngoài con tinh tinh đen, những bạn chim và con thiên nga đen của Ngạo Sương, hóa trong lúc nghỉ giải lao, cô vô tình mua luôn.

 

Cũng may là như , nếu thì Chúc Du còn mua từ các giám đốc vườn khác.

 

Về con tinh tinh, Chúc Du mua luôn khi buổi đấu giá kết thúc, và cô cũng chỉ trả giá thấp nhất, thật là hời.

 

“Thật ngờ bạn của em là bọn chúng.”

 

Toàn là những con vật chẳng giá trị gì, con tinh tinh cũng vì tuổi già mà thể bán giá cao.

 

Ngạo Sương kiêu hãnh : “Nếu vì bạn bè của , mới với cô .”

 

thấy các giám đốc vườn khác bàn tán về điều kiện của các sở thú của họ thế nào, chuẩn đầy đủ , sẽ chi bao nhiêu tiền để mua nó… họ bạn của nó, con chim quá bình thường, thiên nga đen thì bệnh, còn tinh tinh thì già.

 

Thế thì , nó đến một vườn thú mới, tiền, thấy vườn thú phá sản và bạn bè bỏ rơi.

 

Chỉ còn một cách, đó là tìm một giám đốc vườn hứa sẽ mua hết bạn bè của nó.

 

Con báo tuyết thông minh thấy nhiều chăm sóc mở cũi, nó nghiên cứu cách mở cũi, chỉ là khó thôi.

 

Người chăm sóc những ngón tay linh hoạt, còn Ngạo Sương thì đủ khéo léo, nó mất lâu mới mở .

 

Chúc Du : “Vậy thì quá, nếu đám bạn, còn thể đưa em về nhà . Ngạo Sương, em yên tâm, nhất định sẽ chăm sóc cho bạn của em.”

 

Ngạo Sương ngẩng đầu lên, vẻ như gì đó, nhưng cuối cùng chỉ phát một tiếng gầm ý nghĩa gì, đuôi quét một cái treo lơ lửng giữa trung.

 

“Chúng khi nào về?” Ngạo Sương hỏi.

 

Chúc Du: “Ngày mai, vườn thú Đài Kinh Sơn sẽ đóng gói các em và gửi tới Linh Khê, lúc đó em nhớ phối hợp nhé.”

 

Ngạo Sương: “Biết .”

 

Chúc Du: “Em gặp tiểu Hoàng ? Ngày mai sẽ dẫn nó đến gặp em nhé?”

 

Ngạo Sương ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh của nó mở to tròn.

 

Chúc Du : “Nó cũng là bạn của mà, em về Linh Khê, sẽ dễ gặp .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-127-du-chuc-du-rat-ngheo-nhung-van-chu-dao-lo-cho-no-va-ban-be-cua-no.html.]

Ngạo Sương quét đuôi: “Được .”

 

Chắc là đến nỗi chọn sai nơi , mặc dù Chúc Du nghèo, nhưng cô thực sự quan tâm đến nó và bạn của nó.

 

Ngạo Sương giá gỗ, hai chân đè lên đuôi suy nghĩ, miễn là bạn bè thể ở bên thì vẫn .

 

Sáng hôm , Chúc Du tìm đến giám đốc Phương, rõ ý định của .

 

Cô lo lắng cho chú cún Tiểu Hoàng, những gì cô thấy qua khe cửa tối hôm đó cứ ám ảnh cô mãi.

 

Tiểu Hoàng ưa chuộng lắm, chính xác hơn là chủ nam yêu mến.

 

Tiểu Hoàng nhiệt tình và chủ động, mỗi đến cửa khu chung cư là nó vui vẻ vòng, thấy chủ nhân là nhào , dù từ chối vẫn vui vẻ.

 

Tuy nhiên, chủ nữ vẻ chăm sóc Tiểu Hoàng, chính cô chủ động mang nó về nhà.

 

Giám đốc Phương xong, lập tức đồng ý: “May quá, cũng thăm Tiểu Hoàng. Hôm nay, khi ngoài, cố tình lên tầng ba kiểm tra, nhưng thấy Tiểu Hoàng ngoài, cũng thấy nó trong khu chung cư.”

 

Nhớ những gì Chúc Du , rằng Tiểu Hoàng gặp cô trong thang máy và còn nhớ cô, giám đốc Phương cảm thấy mềm lòng, bắt đầu chú ý đến Tiểu Hoàng.

 

Trên đường về, Chúc Du hỏi: “Giám đốc Phương, trong khu chung cư của các nhiều nuôi ch.ó ?”

 

“Có chứ,” giám đốc Phương , “Tối nào trong khu chung cư cũng dắt ch.ó dạo.”

 

Chúc Du: “Vậy trong một hai tháng gần đây, thấy ai trong nhóm chung cư đăng thông báo tìm ch.ó ?”

 

Giám đốc Phương : “Mấy thông báo như thì thấy, nhưng…”

 

Giám đốc Phương suy nghĩ một chút tiếp: “Hình như thấy ai đăng ảnh Tiểu Hoàng trong nhóm.”

 

Thông thường, những ai đăng thông báo tìm ch.ó đều sẽ kèm theo ảnh của con ch.ó đó.

 

Cuối cùng, giám đốc Phương : “Có lẽ là để ý, trong nhóm quá nhiều tin.”

 

Chúc Du: “ định đưa Tiểu Hoàng gặp Ngạo Sương, chúng quen .”

 

Giám đốc Phương : “Giám đốc Chúc quả thật chu đáo.”

 

Chiếc xe dừng cổng khu chung cư, Chúc Du và giám đốc Phương cùng trong, căn hộ đầu tiên bên trái chính là của họ.

 

Đi qua khu vườn xanh, khi sắp tòa nhà, Chúc Du bỗng nhiên thấy một tiếng rên rỉ nhỏ.

 

Cô dừng bước, bỗng thấy bụi cây trong vườn động đậy, một con ch.ó nhỏ màu vàng khó khăn chui từ đó, phát tiếng kêu yếu ớt.

 

Khi nó chui một nửa, Tiểu Hoàng bất ngờ ngã quỵ xuống đất, bốn chân chống đẩy cũng thể lên.

 

Nó ngẩng đầu Chúc Du, từ mũi nó chảy những giọt m.á.u đỏ, đôi mắt ướt át ngập tràn sự đấu tranh sống còn, nó nhẹ nhàng kêu một tiếng, yếu ớt.

 

 

Loading...