Giám đốc Phương thấy chú ch.ó con yếu ớt thì trợn tròn mắt: “Đây… đây là Tiểu Hoàng hả? Sao… …”
… Te tua như vầy?!
Chúc Du rằng, phi nhanh tới bế bổng Tiểu Hoàng lên, sang hỏi gấp:
“Quanh đây bệnh viện thú y nào chị?”
Giám đốc Phương gật đầu lia lịa, thế là hai phóng xe như bay tới bệnh viện thú cưng gần nhất.
Dọc đường , Chúc Du mặt mày căng như dây đàn.
Cô ôm Tiểu Hoàng, chỉ cảm thấy tay ươn ướt. Cúi đầu xuống thì hỡi ơi – đầu ngón tay dính đầy m.á.u đỏ tươi!
Cô dám xoay trở Tiểu Hoàng, sợ lỡ tay cún con thương thêm.
Tiểu Hoàng thì bất tỉnh, co ro trong lòng cô, nhúc nhích lấy một cái, mà xót ruột quá trời quá đất.
Đến bệnh viện kiểm tra mới : Tiểu Hoàng ăn nhầm t.h.u.ố.c diệt chuột! Bác sĩ lập tức cho nó uống t.h.u.ố.c gây nôn rửa ruột ngay.
Mà hết ! Trong lúc khám, bác sĩ còn phát hiện nhiều vết thương khác Tiểu Hoàng – đặc biệt là vết xước ở chân mà Chúc Du đó sơ cứu qua. Vậy mà chỉ mới hai ngày gặp, vết thương mưng mủ, dấu hiệu hoại t.ử!
Lúc bác sĩ sạch vết thương, mặt mày cũng nhăn như đau cho ch.ó, còn lắc đầu :
“Chú ch.ó thương nhiều lắm, vết ở chân khả năng là rách da nặng nhiễm trùng. Lại còn gãy xương chân , thêm nhiều chỗ trầy xước khác nữa. nghi là ngã từ cao xuống. Hai là nhặt nó hả? Chi phí điều trị sẽ rẻ .”
Chúc Du trầm giọng: “Không , cứ chữa . tạm ứng . Chi phí cuối cùng bao nhiêu sẽ thanh toán hết.”
Giám đốc Phương thì tức xịt khói:
“Quá đáng thật sự! Giám đốc Chúc , hôm cô mang Tiểu Hoàng trả còn dặn họ chăm sóc kỹ vì chân nó thương. Vậy mà họ chăm kiểu đó hả? Càng nặng thêm, còn rớt từ tầng 3 xuống nữa chứ!”
“Giờ nghi Tiểu Hoàng ăn t.h.u.ố.c diệt chuột do lỡ miệng mà là… cố tình đầu độc!”
Giám đốc Phương ở sở thú bao năm, tình cảm dành cho động vật dạng , từng chút kỷ niệm với Tiểu Hoàng, nên càng thêm phẫn nộ. Ông chụp ngay mấy tấm hình Tiểu Hoàng đang truyền nước, đăng thẳng lên nhóm chung cư và nhóm tòa nhà:
[Chó nhà ai đây nhỉ? nhớ rõ nó ở khu mà, thấy suốt mà. Nay tìm thấy nó ngoài bãi cỏ, thương lắm, thương nặng mà vứt ở đó như rác (ảnh)(ảnh).]
Chó như mèo, hiếm khi tự trèo cửa sổ ngã xuống. Nhất là Tiểu Hoàng còn đang thương chân , thể nào leo cao .
Giám đốc Phương lúc nghi ngờ lắm , kiểu gì cũng thấy gia đình đó cố tình vứt ch.ó . Mà dù cố tình thì cũng quá vô tâm.
Trong nhóm chung cư, nhiều nhà nuôi ch.ó nên ai nấy đều xót xa, liền lên tiếng:
[Bị bỏ còn gì nữa! Khu mà cũng tàn nhẫn ?]
[Ở chung khu là duyên, mong mấy sống suy nghĩ chút!]
[@Ban quản lý thể tìm ? Vứt ch.ó bừa bãi , nhỡ c.ắ.n thì ai chịu trách nhiệm?]
Giám đốc Phương quen khá nhiều trong khu, nhắn riêng cho ông :
[Giống ch.ó nhà 302 quá! thấy nó , nhà đó mà thì tệ thật sự.]
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-128-bay-gio-no-chi-muon-di-theo-co-thoi.html.]
Giám đốc Phương đáp ngay: [Cậu liên lạc với nhà 302 ?]
Ngay lúc , nhóm chung cư rần rần hẳn lên:
[@4-302 Đây ch.ó nhà chị ? Bị cô Phương nhặt đó.]
[ , quen nhà họ!]
[Làm ơn chút lòng nha ơi!]
…
Cả nhóm chung cư bàn tán sôi nổi, phần vì thương ch.ó, phần vì lo đến quyền lợi chung, ai nấy cũng thể ngơ nữa.
Chó bỏ giữa khu chung cư chỉ môi trường sống mà lỡ mà c.ắ.n thì ai chịu trách nhiệm đây?
Trong nhóm chung cư, ngoài những bức xúc thì cũng vài “con tim ấm áp” lên tiếng chỉ trích hành vi bỏ rơi thú cưng. Thế là tin tức lan vèo vèo như cháy rừng mùa khô.
Giám đốc Phương cũng bớt tức phần nào. Mấy chuyện như bỏ rơi thú cưng thì hiện tại luật vẫn phạt cụ thể, thôi thì ông dùng cách riêng để giải quyết. Sống chung một khu, sáng gặp chiều chào, nếu thật sự chuyện gì thì xem cái nhà đó còn dám ngẩng mặt lên ai .
Giám đốc Phương việc khác nên ở bệnh viện thú y đến chiều thì xin phép rời . Trước khi , ông còn nếu thật sự là ch.ó bỏ rơi thì ông sẵn sàng nhận nuôi Tiểu Hoàng.
Chúc Du ý khác. Ngạo Sương là bạn của Tiểu Hoàng, nếu cần nuôi thì chắc chắn Ngạo Sương là lựa chọn hợp lý hơn. Giám đốc Phương chuyện chắc cũng sẽ vui vẻ tác hợp cho đôi bạn .
Chúc Du ở bệnh viện lâu. Đến chiều, Tiểu Hoàng mới tỉnh. Đôi mắt nâu nhạt ướt rượt mở , thấy Chúc Du, nó khe khẽ nhúc nhích đầu như chào cô một tiếng.
Chúc Du xoa đầu nó dịu dàng:
“Yên tâm nghỉ ngơi nha, em…”
“Mi Mi!” một giọng nữ vang lên từ cửa.
Chúc Du đầu thì thấy ngay cô chủ của Tiểu Hoàng, chắc là tan , tay vẫn còn xách túi.
Vừa thấy con ch.ó bẹp giường, cô gái liền đưa tay bịt miệng, nghẹn ngào:
“Mi Mi, tới muộn …”
Tiểu Hoàng chủ , đủ sức để sủa, chỉ cố nghiêng đầu về phía cô , vẻ mặt thiết lắm.
Cô chủ vội bước phòng bệnh, cúi xuống vuốt ve đầu chú ch.ó nhỏ:
“Mi Mi, con thấy ? Có còn đau ? Đều tại … cất kỹ t.h.u.ố.c diệt chuột…”
Tiểu Hoàng dụi đầu tay chủ, khe khẽ rên một tiếng như đang :
“Không ơi…”
Vừa mới tỉnh , rửa ruột, thương tích, nên Tiểu Hoàng thở dốc, rên rỉ cũng khó nhọc vô cùng.