Sau khi đón Tiểu Hoàng, Chúc Du lập tức đưa bé đến bệnh viện thú y.
Nhờ sự hỗ trợ hết từ hai " em đồng minh" là mèo văn và mèo cam, cô nàng né hết đám camera trong khu chung cư, lòng vòng một hồi như đang chơi trốn tìm phiên bản nâng cao.
Mèo vằn mở đường phía , mèo cam lo hậu phương phía , trong màn đêm, đôi mắt tròn xoe của tụi nó phát sáng như đèn pin hàng hiệu.
Tới cổng khu chung cư, Chúc Du cúi đầu cảm ơn hai boss.
Mèo cam nhướng mày hỏi liền:
“Còn túi pate to đùng mà chị hứa với em ?”
Mèo vằn vung móng tát bốp mặt nó:
“Ăn ăn ăn, chỉ ăn thôi !”
Mèo vằn sang Chúc Du, giọng đầy chính nghĩa:
“Đi , cứu ch.ó . Mấy đứa dám phản kháng chủ tệ bạc thì đáng sống tiếp lắm.”
Mèo cam cụp tai xuống, cái cằm nọng thịt tròn rũ xuống mà xỉu ngang.
Chúc Du trấn an:
“Mai chị liền, đồ ăn hứa là giữ lời nha!”
Mèo cam nghẹn ngào như sắp :
“Nhớ thiệt đó nha…”
Chúc Du xoa đầu nó, đầu tròn vo mềm như gối bông:
“Chị nhớ, chắc chắn nhớ!”
Bóng dáng Chúc Du dần khuất ở cổng khu, hai boss chờ như hai ông bảo vệ.
Mèo cam dụi dụi đầu mèo vằn, giọng ngơ ngác mơ màng:
“A Mướp, con đó thơm ghê á, mai cho chị sờ đầu luôn nha.”
Là bạn mà, gì ngon kể cả mấy cái vuốt ve dễ chịu của con cũng chia sẻ chớ!
Mèo vằn dậy trong, khịt mũi:
“Vô dụng!”
Chúc Du đưa Tiểu Hoàng đến một phòng khám thú y khác gần khách sạn hơn. Vừa cửa, bác sĩ liền tiếp nhận và bắt tay điều trị.
Sau khi khám xong, Tiểu Hoàng chuyển phòng truyền dịch. Chúc Du cẩn thận hỏi kỹ về tình trạng sức khỏe của bé.
Mới chiều nay, ánh mắt Tiểu Hoàng vẫn còn đầy tin tưởng, đòi theo chủ về nhà. Vậy mà chỉ vài tiếng đồng hồ , nó đổi , thà liều chui cửa sổ với mèo vằn còn hơn ở . Sự đổi quá nhanh khiến Chúc Du khỏi suy nghĩ: chẳng lẽ Tiểu Hoàng đối xử tệ nữa ...?
Bác sĩ rằng Tiểu Hoàng do rửa ruột xong sốt ruột xuất viện sớm, cộng thêm xốc nảy lúc di chuyển nên cơ thể phần yếu , nhưng may mắn là thêm vết thương mới nào.
Chỉ cần viện mấy hôm nữa, nếu hồi phục thì thể xuất viện về nhà nghỉ ngơi.
Nghe đến đó, Chúc Du cuối cùng cũng yên tâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-132-tuong-lai-cua-tieu-hoang.html.]
Trong phòng bệnh, chú ch.ó nhỏ ngoan ngoãn truyền nước giường. Nó chỉ là một chú ch.ó lai bình thường, chẳng dòng dõi danh giá giá trị tiền tỉ, nhưng gương mặt dễ thương, tính tình cũng . Dù từng tổn thương, nhưng vẫn một lòng bảo vệ chủ nhân.
Mà rõ ràng, bản nó chỉ là một con ch.ó nhỏ, đến chính còn chẳng bảo vệ nổi...
Chúc Du nhẹ nhàng xoa đầu nó, khẽ thì thầm:
“Tiểu Hoàng, em mau khỏe nha!”
Nếu khác thương mày, thì từ nay trở , em chính là ch.ó của chị!
Hôm đó khuya, Chúc Du về khách sạn ngủ một giấc say sưa. Sáng hôm , cô lập tức gọi điện cho giám đốc Phương, bắt máy giả bộ hoảng hốt:
“Giám đốc Phương, ! tới thăm Tiểu Hoàng mới là chủ nó tới đón về mất ! Trong khi nó vẫn còn khỏi hẳn mà —.”
Còn hết câu, giám đốc Phương bên tức giận bùng nổ:
“Về á? là coi mạng ch.ó gì! lập tức tới nhà bọn họ!”
“Khoan , khoan !” Chúc Du vội , “Giám đốc Phương chờ với! cùng ông, đông mới khí thế!”
Giám đốc Phương cũng thấy lý, mấy loại ngược đãi thú nuôi thế , chắc chắn chẳng gì. Muốn lý lẽ với loại đó thì càng đông càng .
Chúc Du còn dặn:
“Ông chờ chút nha, bên xa nên chạy qua mất thời gian tí.”
Giám đốc Phương gật đầu đồng ý, dập máy thì nhà hỏi luôn:
“Lại là chuyện con ch.ó nhỏ đó hả?”
Tối qua giám đốc Phương về nhà là cằn nhằn mãi: “Không thương thì đừng nuôi! Nuôi đối xử tệ bạc, chẳng chút trách nhiệm nào hết!”
Cả nhà ông đều là yêu động vật, chuyện là bốc hỏa. Họ còn sống cùng khu với mấy kẻ như thế thật đáng sợ. Theo liệu liên quan, những từng hành hạ động vật thường xác suất cao gây hại cho con . Ai mà chung khu với một con “ác quỷ tiềm năng” chứ!
Giám đốc Phương vẫn còn tức điên:
“Tiểu Hoàng mới mổ hôm qua mà bọn nó đón về, rõ ràng xem sinh mạng nó gì! Chút nữa với Chúc Du tới tận nhà họ hỏi cho lẽ!”
Người nhà bảo luôn:
“Hai thì vẫn còn ít, gọi thêm bên tổ chức bảo vệ động vật ! Nhờ họ cử thêm qua, rầm rộ lên một chút. Để cho cả cái khu mặt mũi tụi đó, tụi nó cũng sợ mà chùn tay !”
Giám đốc Phương cũng từng nghĩ đến chuyện đó, nhưng khổ cái.
“Không bằng chứng rõ ràng bọn nó hành hạ Tiểu Hoàng…”
Người nhà đáp tỉnh rụi:
“Thì đến nơi tự nhiên sẽ bằng chứng thôi! Kêu bên bảo vệ động vật cử mấy cao to, mặc đồng phục đàng hoàng. Cái chính xử phạt, mà là dọa cho tụi nó khiếp vía!”
Giám đốc Phương hiểu ý: Dựng khí thế cho dữ .
Có những chuyện, nếu giải quyết trong im lặng, thì cho to chuyện lên, càng nhiều càng dễ xử lý.