Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 133: Tương lai của Tiểu Hoàng

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:47:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Người nhà thêm:

“Bình thường bên ông với tổ chức bảo vệ động vật cũng hợp tác mà, nhờ chuyện nhỏ chắc họ từ chối ha?”

 

Giám đốc Phương gật gù, bốc máy gọi điện liền:

“A lô? Ừ, đúng đúng , . Nếu cần thiết mai sẽ gọi cho nhé.”

 

Người nhà hỏi: “Sao đó?”

 

Giám đốc Phương thở dài thườn thượt: “Không đúng lúc , hôm nay bên đó ai công tác thực địa cả, họ mai mới thể .”

 

Người nhà lập tức vỗ đùi cái đét: “Vậy để gọi mấy chơi mạt chược chung khu, bọn kéo nguyên hội chung, khí thế dựng cho đủ!”

 

Giám đốc Phương cũng tán thành: “ cũng gọi thêm vài bạn nữa.”

 

Chẳng bao lâu , trong nhà tụ tập bốn năm , thật lòng giúp, thì đơn thuần hóng chuyện, nhưng mà bất kể là ai, tới là xắn tay áo sẵn sàng hành động.

 

Chờ thêm một lúc, chuông cửa vang lên. Giám đốc Phương dậy, hồ hởi : “Chắc là giám đốc Chúc tới ! Mọi , xuống thôi!”

 

Những đang ghế salon cùng đồng thanh: “Đi, xuống nào!”

 

Giám đốc Phương mở cửa, thấy Chúc Du thì nở nụ tươi rói: “Giám đốc Chúc, cô xem còn rủ thêm mấy bạn, đông khí thế mới mạnh…”

 

Câu còn dứt, ánh mắt ông quét tới năm thanh niên cao to vạm vỡ đang cạnh Chúc Du, mặc đồng phục thống nhất, in dòng chữ to đùng: “Tổ chức Bảo vệ Động vật – Quận XX, Thành phố XX.”

 

Ơ… khí thế cũng quá khủng đó?!

 

Giám đốc Phương liếc thấy quen trong nhóm, ngạc nhiên hỏi: “Ủa? mới gọi điện xong, nhân viên tiếp tân bên mấy còn bảo là hôm nay mấy thực địa mà…”

 

Cô gái trẻ trong nhóm tươi như hoa: “Thì đây chính là thực địa đây ạ! Giám đốc Chúc tới tìm tụi em từ sớm .”

 

Thì sáng sớm nay, chỉ Chúc Du đến mà còn dẫn theo cả quản lý của Vườn thú Đài Kinh Sơn, vốn là chỗ quen cũ, cũng từng hợp tác nhiều , vườn thú bên đó còn từng tiếp nhận động vật mà tổ chức cứu về.

 

Chuyện giúp thì còn chuyện gì mới giúp nữa?

 

Giám đốc Phương vỗ đùi đ.á.n.h đét: “Trời ơi, cuối cùng thì với giám đốc Chúc nghĩ giống !”

 

Cả đoàn mười mấy thẳng tiến đến cổng khu chung cư, còn cố tình tụ tạo thành khí thế hùng hồn.

 

Quả nhiên, dân tình xung quanh thấy lạ nên kéo tới xem đông như hội. Gia đình giám đốc Phương thì xưa nay dạo trong khu nên quen mặt nhiều , một câu, bàn một câu, mấy chốc đám đông chuyện gì đang xảy . Ai thích hóng hớt thì lén lút theo, ai mê kịch tính thì giữ cách nhưng vẫn bám theo, lúc đến gõ cửa căn hộ tầng ba thì lưng họ kéo theo cả một đoàn dài như rồng rắn.

 

Nhân viên tổ chức bảo vệ động vật bước tới gõ cửa. Một lúc , cửa mở.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-133-tuong-lai-cua-tieu-hoang.html.]

Chủ nhà là một đàn ông, ngơ ngác cả đoàn đông đúc ngoài cửa, cố gắng giữ vẻ lễ độ: “Xin chào, các vị là…?”

 

Từ trong nhà vọng tiếng phụ nữ: “Chồng , ai nữa ? Em với là đừng nhận nuôi con Mi…”

 

Ngay đó, nữ chủ nhân cũng bước , ánh mắt cả đám cùng đổ dồn về phía cặp vợ chồng nọ...

 

Vợ chồng nhà mặt mày căng thẳng, vui chút nào, trong nhà thì lộn xộn như lật tung đồ đạc lên kiếm gì đó.

 

Một nhân viên của tổ chức bảo vệ động vật lớn giọng :

“Bọn của tổ chức bảo vệ động vật quận. Có tố cáo hai ngược đãi ch.ó, chúng đến kiểm tra.”

 

Anh chồng lập tức chối bay:

“Không ! Bọn ngược đãi ch.ó!”

 

Chị vợ thấy Chúc Du, lập tức la lên:

“Giám đốc Chúc, mấy là cô gọi đến đúng ? Mi Mi là ch.ó nhà ! Sao cô lo chuyện bao đồng như ?”

 

Chúc Du còn kịp trả lời thì giám đốc Phương chen miệng :

“Lo chuyện bao đồng cái gì? Giám đốc Chúc là cùng đấy! cũng là cư dân của khu đấy nhé. Hôm hai thả ch.ó lung tung ngoài bãi cỏ, xâm phạm quyền lợi của cư dân bọn . quyền phản đối!”

 

Ông hỏi tiếp:

“Con ch.ó vàng nhỏ ? Hôm qua hai đem về, giờ ?”

 

Nhân viên tổ chức cũng phụ họa:

“Làm ơn cho chúng xem tình trạng hiện tại của con ch.ó.”

 

Vợ chồng nhà đầy lo lắng.

 

Chị vợ gân cổ lên:

“Chó nhà , dựa mà cho mấy xem?”

 

Anh chồng thì đóng vai “ ”:

“Ấy… xin … ch.ó nhà đang nghỉ ngơi, nó nhát lắm, gặp nhiều như vầy sẽ sợ.”

 

Nhân viên nhấn mạnh:

“Chúng chỉ xác nhận tình trạng của nó thôi.”

 

hai vợ chồng cứ kiên quyết chịu, mà bên ngoài cũng chẳng ai quyền xông nhà cả.

 

Bỗng nhiên một giọng thì thầm, nhỏ châm chọc cất lên:

“Chắc là hai vứt con ch.ó nên mới dám cho coi chứ gì… vứt ở góc nào trong khu nữa…”

 

 

Loading...