Chúc Du ban đầu tính dẫn gấu trúc nhỏ tham quan mấy khu nuôi thú khác, tiện thể để bé chọn xem thích ở khu nào.
Thế mà gấu trúc nhỏ sợ, đòi Chúc Du bế.
Làm mà từ chối nổi lời thỉnh cầu đáng yêu như chứ! Chúc Du bế bé lên như bế con nít, một tay đỡ m.ô.n.g, tay đỡ cổ. Gấu trúc nhỏ thì bám lên cô, cái đầu gác hẳn lên vai, thỉnh thoảng đầu quanh. Lông mềm mượt phất qua da thịt cô, ngứa ngứa tê tê, mềm mềm sướng lạ.
Chúc Du khẽ :
“Chị cứ tưởng tiểu Năng thích ôm chứ.”
Vì cô mấy con thú hoang thường thích ôm gần gũi , nên ban đầu chỉ định dẫn bé dạo thôi. Ai ngờ, bé gấu trúc mới tới mà bám hết !
Gấu trúc nhỏ nhỏ giọng , ngọt như đường phèn:
“Em thích chị bế cơ.”
Tim Chúc Du như tan chảy, cô dịu dàng vỗ vỗ m.ô.n.g bé:
“Được thôi! Ngày nào chị cũng bế em luôn!”
Được ôm gấu trúc mỗi ngày á? Trước đây Chúc Du mơ cũng chẳng dám nghĩ tới!
Trên đường tới khu nuôi báo tuyết, Chúc Du gặp Trọng Vân – cho thú ăn xong, tay còn xách cái xô rỗng. Thấy gấu trúc nhỏ đang bế, mắt cô sáng rỡ, bước nhanh :
“Giám đốc, gấu trúc nhỏ tỉnh ? Trông nó ngoan ghê! Sức khỏe ạ?
Chúc Du đáp:
“Ổn . đang dẫn nó thăm mấy bạn mới, xem tụi nó quen chỗ .”
Trọng Vân gật đầu:
“Quen , tụi nó ăn ngon lành luôn. Mà , gấu trúc nhỏ trông đáng yêu quá! Em sờ thử ?”
Vừa , cô chìa tay định xoa đầu gấu trúc nhỏ. Cái đầu tròn tròn, lông mượt như nhung, tai trắng dựng lên, trông mềm xỉu. Đã thấy giám đốc Chúc ôm , chắc tính nết cũng dễ thương, chắc cũng sờ chứ?
tay còn chạm tới, gấu trúc nhỏ né đầu , còn chui mặt vô hõm cổ Chúc Du, lí nhí:
“Em sợ…”
Chúc Du vội dỗ dành:
“Không , , đừng sợ nhé.”
Cô sang bảo Trọng Vân:
“Bé mới tới, nhát lắm. Còn sợ lạ. Chờ khi quen chỗ thì tha hồ mà vuốt ve.”
Trọng Vân bé gấu trúc đầy tiếc nuối, đành về:
“Vậy thôi em về nhà ăn đây. À mà , chị ghé qua xem Ngạo Sương . Nãy em cho nó ăn, nó gầm lên hai tiếng, trông như đang khó chịu .”
Chúc Du gật đầu, lập tức tăng tốc tới khu báo tuyết.
Gấu trúc nhỏ vẫn bám cô, thì thào hỏi:
“Ngạo Sương gì ? Nó cáu ?”
Rồi bé dụi đầu vai cô:
“Lúc nó gầm lên, em sợ quá, tỉnh cả ngủ…”
Chúc Du dịu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-141-do-tra-xanh-chet-tiet.html.]
“Không . Tính Ngạo Sương hiền lắm, xinh nữa. Nó cái đuôi dài to như em á. Chị nghĩ khi gặp , hai đứa chắc hợp gu lắm. Nó thích bạn với mấy con yếu yếu dễ thương như em. Nó bạn ch.ó nè, bạn thiên nga nè, bạn tinh tinh nữa đó!”
Tiểu Gấu Trúc khẽ “ồ” một tiếng, giọng mong ngóng:
“Em cũng gặp bạn ghê!”
Khi Chúc Du và gấu trúc nhỏ tới nơi, Ngạo Sương đang ăn ngon lành. Trên cây mấy con bồ câu đậu, ngoài chuồng thì một chú ch.ó vàng chạy tới chạy lui, đuôi vẫy như trực thăng. Mọi đang trò chuyện rôm rả.
Bồ câu “gù gù gù”:
“Ngạo Sương, chỗ tuyệt vời ghê! Nhiều cây, nhiều chim, chuồng bồ câu xây sẵn, chẳng cần tự tổ nữa, sạch sẽ với rộng rãi hơn cái sở thú cũ nhiều!”
Tiểu Hoàng :
“Là chủ nhân dắt bọn về đây đó! Giờ cả đám sống chung, vui quá chừng!”
Bồ câu cũng sự phấn khích của ch.ó vàng lây sang:
“Tuyệt vời thiệt! Được sống chung với Ngạo Sương, đúng là hưởng phước !”
Tiểu Hoàng sủa to:
“Hưởng phước! Hưởng phước!”
Chúc Du đám động vật ríu rít khen ngợi mà đỏ cả mặt.
Con đ.á.n.h giá một sở thú " áp" thì lượng khách và doanh thu. mấy bé thú chẳng nghĩ như . Với chúng, chỉ cần chỗ ở sạch sẽ rộng rãi, đồ ăn đủ no, còn sống chung với bạn bè là thấy hạnh phúc lắm .
Ngạo Sương nuốt miếng thịt thỏ trong miệng xuống, l.i.ế.m móng vuốt, chùi mép một cách tao nhã chậm rãi đ.á.n.h giá:
“Ừm, thỏ tươi đấy, vị cũng phết.”
Tiểu Hoàng càng mừng rỡ:
“Chủ nhân tuyệt nhất đời! Tớ yêu chủ nhân nhất luôn đó!”
Ngạo Sương liếc nó một cái, :
“Cũng chính kiến chút chứ. Không chủ nào cũng như .”
Tiểu Hoàng ngẩng đầu, chiều cực kỳ nghiêm túc:
“ chủ nhân thiệt sự mà! Chủ là viện trưởng, cứu tớ, còn cho tớ một mái nhà. Tớ thích chủ nhân nhất! Cậu thích Ngạo Sương?”
Cún vẻ buồn buồn, hiểu nổi tại ai đó thích chủ nhân, đặc biệt đó còn là bạn của nữa chứ.
Ngạo Sương: “… Ý là nên tự lập hơn chút thôi mà!”
Tiểu Hoàng cụp tai xuống, lặp , đầy tủi :
“ mà… thích chủ nhân hả? Chủ nhân là nhất luôn đó.”
Chúc Du lúc vội bước tới, giả vờ ho khan mấy tiếng để thông báo sự hiện diện của . Chứ tiếp nữa mà câu trả lời đau lòng nào thì chắc chị chịu nổi mất, tình đơn phương mà, ai mà chịu nổi cơ chứ!
“Ủa?” Chúc Du giả vờ ngạc nhiên: “Mấy đứa ở đây hết luôn ? Ăn xong cả hả?”
Tiểu Hoàng thấy Chúc Du lập tức nhào tới, quấn quýt chân cô như cái chong ch.óng, đuôi vẫy đến mức tưởng sắp cất cánh:
“Chủ nhân tới ! Chủ nhân ơi em ăn no , ngon lắm luôn! Cảm ơn chủ nhân nhaaaa!”