Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 143: Đồ trà xanh chết tiệt!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du bỗng thấy áp lực dâng trào. Không ngờ chính… nhân viên báo tuyết giục tiến độ! Áp lực so với khách du lịch còn nặng hơn gấp bội!

 

Chúc Du:

“Được ! Chị sẽ cố gắng hết sức! Giờ em nghỉ ngơi chút , vườn hoạt động chính thức còn thời gian rảnh thế .”

 

Ngạo Sương dửng dưng:

“Khai trương em vẫn thể nghỉ. Mấy đó thích em ngủ.”

 

Chúc Du:

“…Vâng …”

 

dám thêm một câu dư thừa nào nữa, ôm c.h.ặ.t Tiểu Năng chuồn khỏi chuồng báo tuyết như chạy trốn.

 

Sợ thật sự, nhân viên báo mà còn chăm chỉ hơn cả giám đốc vườn thú như cô, còn sốt sắng kiếm tiền nữa chứ.

 

Tiểu Năng rúc lòng cô, lí nhí:

“Em buồn…”

 

Chúc Du lo lắng hỏi:

“Sao ?”

 

Tiểu Năng:

“Ngạo Sương thích em…”

 

Bé cúi gằm đầu, vẻ mặt như sắp đến nơi.

 

Chúc Du vội vàng vỗ về:

“Không , thích em, mà tính nó vốn , lạnh lùng thôi. Nó chỉ với mấy bạn cũ nó quen , ai lạ cũng đều giữ cách như thế.”

 

Gấu trúc nhỏ lí nhí “ừm” một tiếng: “Không , chắc là tại bọn em mới gặp , quen thôi. Em sẽ cố gắng quen với Ngạo Sương, em bạn với bạn . Nhất định sẽ cố gắng hết sức luôn.”

 

Nghe thế, tim Chúc Du mềm nhũn như cháo: “Thôi bé ơi, đừng cố gắng quá mức nha. Ngạo Sương là dạng đặc biệt một chút, để chị dắt em gặp mấy con khác, mấy bé dễ thương, thiện lắm, chắc chắn sẽ quý em cho coi.”

 

Gấu trúc nhỏ gật đầu lia lịa: “Dạ!”

 

Nó còn bắt chước giọng điệu của một chú ch.ó mà nó từng gặp, líu lo: “Cảm ơn chị nhiều lắm, chị tuyệt vời nhất thế gian, em yêu chị nhiều lắm ạ!”

 

Chúc Du cúi xuống, cọ cằm nó, cưng nựng: “Chị cũng yêu bé nhiều lắm đó nha.”

 

Nghĩ , Chúc Du quyết định dẫn gấu trúc nhỏ gặp chồn trắng, vì chồn trắng nổi tiếng là thiện với các loài khác.

 

lúc tới chuồng của nó thì… trống . Hóa nó đang ở bên khu hổ chơi.

 

Chúc Du Bạch Châm chơi với Diễm Diễm, nên bình thường trong thời gian mở cửa, nó chạy lung tung cũng ai cấm. Vừa mới đến gần khu hổ, Chúc Du tiếng Hoàng Điều rên rỉ.

 

“Anh chồn! Cưng chồn! Đại ca chồn! Làm ơn cho chuồn mà!”

 

Giọng Bạch Châm đầy khí thế: “Không đời nào! Trước khi , Chúc Du dặn canh chừng . mở cả hai mắt canh đấy, đừng mơ mà trốn!”

 

Rồi nó hô lớn: “Lão đại, gầm một tiếng hù nó giùm !”

 

Im phăng phắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-143-do-tra-xanh-chet-tiet.html.]

 

Bạch Châm chớp mắt, hô tiếp: “Lão đại, gầm nào!”

 

Vẫn im lặng.

 

“Lão đại… ở đó ?”

 

“Bốp!” Một tiếng nhẹ vang lên như tiếng hổ vỗ tường.

 

Bạch Châm lập tức vênh mặt, ưỡn n.g.ự.c: “Nghe , lão đại của ở ngay bên cạnh đấy, dám chạy nữa ?”

 

Hoàng Điều lầm bầm: “… Anh hả, lão đại chẳng thèm quan tâm nữa .”

 

Thật lúc đầu Diễm Diễm vẫn phối hợp, Bạch Châm kêu gầm là gầm, nhưng cái tật của nó là càng khen thì càng lố, mỗi ngày bắt gầm mười mấy . Lâu dần, Diễm Diễm chán chẳng buồn phản ứng nữa.

 

Hoàng Điều thấy tình hình đó, bắt đầu nảy sinh mưu đồ: “Lão đại chẳng thèm để ý tới nữa, đây là cơ hội để trốn.”

 

Bạch Châm vẫn kiên quyết: “Nói bậy! Lão đại của kiểu !”

 

Dụ dỗ thất bại, Hoàng Điều đổi chiêu: “Anh giữ gì cho mệt? Lúc , Chúc Du vài ngày sẽ về, tính tới nay cả tuần còn gì.”

 

Bạch Châm đáp ngay: “Chúc Du về ! Tiểu La cho đó!”

 

Nó ngẩng đầu đầy tự hào, sắp gặp thương !

 

Hoàng Điều chịu thua: “Về thì ? Anh thấy cô tới thăm ? Chưa đúng ? Biết vì ? Là vì Chúc Du dắt theo đám động vật mới về , giờ là con chồn thời, thất sủng !”

 

Bạch Châm giận tím mặt, hét “khẹc—” một tiếng sắc bén, suýt chút lao qua c.ắ.n Hoàng Điều, tiếc là kính cường lực quá chắc, c.ắ.n thủng.

 

Lúc đó Chúc Du đẩy nhanh bước chân, xuất hiện đúng lúc, quát lớn: “Hoàng Điều, em đang bịa đặt gì đấy hả?!”

 

Không thể chịu nổi, cô mới vắng mặt vài ngày, ngờ Hoàng Điều dám xúi bậy mấy câu kiểu !

 

Hoàng Điều thấy Chúc Du, lập tức rúc góc chuồng, giấc mộng trốn trại tan thành mây khói.

 

Bạch Châm giọng cô, liền phắt đầu , ánh mắt tức thì sáng bừng, chạy như bay tới chỗ cô: “Chúc Du, chị về hả!”

 

Lòng Chúc Du cảm động xỉu, giờ ở sở thú, gì từng Bạch Châm chào đón nồng nhiệt đến .

 

“Chị về nè, bảo bối Bạch Châm!”

 

Bạch Châm nhảy tưng tưng lao tới, định theo thói quen nhảy lên vai cô—nhưng… hôm nay vai của Chúc Du "" chiếm chỗ

 

Bạch Châm tròn xoe mắt như sắp động đất trong lòng, chằm chằm cái móng vuốt đen tuyền lông xù xì đang gác lên vai Chúc Du, giọng nó cũng biến đổi hẳn:

“Con gì đấy —?!”

 

Chúc Du cuống quýt giải thích:

“Bạch Châm, đây là con gấu trúc nhỏ chị gặp đường về. Em t.a.i n.ạ.n xe, mới tỉnh , còn yếu lắm. Từ giờ em cũng sẽ sống ở sở thú của luôn. Nào, quen bạn mới nha.”

 

Bạch Châm liếc mắt đầy đề phòng. Bình thường nó vốn là chồn thiện với đồng loại, nhưng hôm nay thì .

 

 

Loading...