Chúc Du về trễ quá, lời bóng gió của con Hoàng Điều vẫn còn văng vẳng bên tai: chồn già hết thời, thú mới đến, thất sủng …
Bạch Châm lập tức thẳng thừng tuyên bố:
“Em cần bạn bè gì hết! Trả nó về chỗ cũ !”
Chúc Du c.h.ế.t trân: Gì Bạch Châm, em hồi xưa ?
Gấu trúc nhỏ xong thì sắp đến nơi:
“Em, em xin ... em cố ý …”
Chúc Du vội vỗ nhẹ lên lưng gấu trúc nhỏ dỗ dành:
“Tiểu Năng, đừng , của em, cần xin .”
“Chị đang gì ?!” Bạch Châm hét toáng: “Không ôm nó!”
Gấu trúc nhỏ liền ôm c.h.ặ.t lấy vai Chúc Du, dúi mặt cổ cô, còn rụt rè cọ cọ vài cái, giọng nhỏ xíu như mèo con:
“Huhu… em sợ quá… nó dữ ghê…”
Chúc Du bắt đầu thấy căng , đành cố dỗ dành:
“Đừng sợ, Bạch Châm là con chồn cực kỳ hiền, nó dữ . Em , nó còn nhỏ hơn em nữa đó.”
mà cũng , gấu trúc nhỏ nhát quá trời. Sợ báo tuyết thì còn hiểu , chứ Bạch Châm nhẹ hơn em mấy ký, cũng sợ? là từ từ quen mới .
Chúc Du sang Bạch Châm đang giận tím mặt, cố gắng hòa giải:
“Bạch Châm, gấu trúc nhỏ từ nay sẽ sống ở Linh Khê, là thành viên mới của nhà chúng , thể trả . Sau hai đứa sẽ là đồng nghiệp. Em vốn thích kết bạn mà, thêm một bạn mới cũng mà, đúng ?”
Bạch Châm dứt khoát:
“Không thèm!”
Nó trừng trừng con gấu trúc nhỏ đỏ đỏ đen đen , giận đến mức phun lửa luôn.
Cái con thú đáng ghét gì , ở chỗ của nó chứ? Vai của Chúc Du xưa giờ chỉ nó lên thôi mà!
Gấu trúc nhỏ rụt rè bằng giọng mềm như bánh flan:
“Chồn ơi, đừng giận nữa… em… em sẽ lời chị Giám đốc, sẽ cố gắng kết bạn với …”
Nói xong câu đó, dường như gấu trúc nhỏ dốc hết sức lực, rạp trong lòng Chúc Du, khe khẽ rên một tiếng.
Chúc Du còn thấy nó thì thầm nhỏ xíu:
“Em sẽ cố gắng… kết bạn… nhất định sẽ cố…”
Ôi trời, dễ thương xỉu, Chúc Du mềm lòng đến tan chảy.
Vượt qua nỗi sợ, còn lặng lẽ tự cổ vũ bản , mà thấy thương gì !
Chúc Du về phía Bạch Châm, nghiêm túc :
“Bạch Châm, em đừng bướng bỉnh nữa. Sau vườn thú sẽ đón thêm nhiều con vật mới, em thể đuổi hết tụi nó ? Mấy con đến đây đều hiền lành, sống hòa thuận với mà.”
Thật Chúc Du cũng thấy khó hiểu, sóc với đám bạn sóc đến Linh Khê, Bạch Châm phản ứng tiêu cực gì . Nó còn chủ động ghé khu vực của tụi sóc chơi, chào hỏi các kiểu cơ mà.
Nó vốn là con chồn thiện với mấy con khác nên Chúc Du mới đặc biệt dẫn gấu trúc nhỏ qua quen. Ai ngờ tình hình tệ .
Bạch Châm càng càng giận:
“Chị em bướng bỉnh á?!”
“Rõ ràng là tại nó!” Bạch Châm trừng trừng cái sinh vật đỏ đỏ đen đen , chính nó cũng hiểu hôm nay dễ nổi giận thế. Có thể là bản năng, ưa nổi mấy thứ đỏ đỏ đen đen .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-144-do-tra-xanh-chet-tiet.html.]
Bạch Châm bỗng lao tới, định vả gấu trúc nhỏ một cái.
Gấu trúc nhỏ sợ quá ôm c.h.ặ.t Chúc Du hơn nữa.
Chúc Du lập tức xoay né lùi hai bước, cảm thấy hôm nay đúng là thời điểm thích hợp.
“Chị đây, Bạch Châm, hôm nay em kích động quá, bình tĩnh nha.”
Chúc Du ôm gấu trúc nhỏ rút lui thần tốc.
Bạch Châm dậy, hai chân cụp n.g.ự.c, theo bóng dáng hai rời , ngẩn .
Cho đến khi thấy gấu trúc nhỏ từ vai Chúc Du ngẩng đầu lên, nó, miệng nở một nụ toe toét, còn lè cái lưỡi hồng hồng…
Bạch Châm hình:
“Cái… cái gì … nó lè lưỡi chọc tức ?!”
Bạch Châm hiểu nổi, cái con sinh vật đỏ đỏ đen đen lúc còn trò kỳ cục như thế chứ?!
“Là vì trời nóng hả ?” Chồn Bạch Châm lẩm bẩm tự hỏi.
Hoàng Điều mà bốc khói lỗ tai, đảo mắt một vòng c.h.ử.i thẳng:
“Đồ ngốc!”
“Nói thật , Bạch Châm, mấy tuyệt chủng là do… quá ngu ?”
Bạch Châm giận tím mặt, lườm cái tóe lửa.
Hoàng Điều hừ lạnh:
“Cái con gấu mèo con đó đang cố tình mặt chọc điên đấy chứ còn gì!”
“Nó cố ý khiêu khích mà thấy ?”
Bạch Châm nó, mắt tròn xoe đầy ngờ vực.
Hoàng Điều đảo mắt thêm phát nữa, bực cả :
“Nó sẽ lời giám đốc vườn, ý là lời đó. Nó sẽ ‘cố gắng bạn với ’, chẳng đang giả bộ đáng thương để lấy lòng ? Suốt ngày bám víu giám đốc vườn, thấy nó định dùng leo cao ?”
Giờ phút Hoàng Điều thật sự hiểu nổi tại lúc nó ngu đến nỗi lôi kéo Bạch Châm để cùng trốn khỏi đây.
Bạch Châm xong, như bừng tỉnh ngộ, lập tức xoay chạy :
“Không , rõ với Chúc Du, là cái con gấu mèo con đó cố tình trò!”
Hoàng Điều ném theo một câu chán chường:
“Em khuyên … khỏi .”
“Anh đấu nó .”
“Anh mấy chiêu trò của gấu mèo con trong mắt loài gọi là gì ?”
Bạch Châm vẫn hiểu.
Hoàng Điều lật mắt một cuối, thở dài kết luận:
“Là xanh c.h.ế.t tiệt đó!”