Chị Đàm cảm thấy bất thường, nhưng vẫn kiên nhẫn cúi xuống, định bế Tinh Tinh.
Lần , Tinh Tinh lùi thêm, hướng về phía Chúc Du kêu “ư ư” hai tiếng.
Sắc mặt Phan Kim Xuyên lập tức đổi, ông nghĩ đến điều gì mà nghiêm túc với Chúc Du:
"Giám đốc Chúc, vườn thú của chúng giờ chỉ còn hai bé gấu trúc con thôi đấy!"
Lẽ nào cô định mang cả hai bé về luôn ?
Chúc Du ngượng ngùng: Được gấu trúc cưng chiều quá cũng khổ ghê!
Cô khẽ hắng giọng, :
"Giám đốc Phan, để chuyện với Tinh Tinh một chút, sẽ giải quyết thỏa."
Đoàn Đoàn lập tức phản đối:
"Chít chít —. Không ! Không cho phép!"
Chúc Du cúi đầu dỗ dành Đoàn Đoàn:
"Em ngoan nào, chị chỉ em thôi. Đoàn Đoàn là bé gấu trúc ngoan nhất, đáng yêu nhất của chị mà!"
Được vuốt ve, Đoàn Đoàn cuối cùng cũng dịu xuống. Nó Tinh Tinh, khịt mũi một cái đầy khinh thường.
Chúc Du đặt Đoàn Đoàn sang một bên, bước đến chỗ Tinh Tinh.
Cô xuống, nhẹ giọng :
"Tinh Tinh, vườn thú của chị nghèo lắm, điều kiện , thậm chí còn chẳng khu riêng dành cho gấu trúc."
Tinh Tinh: "Không tin!"
Chúc Du bèn lấy điện thoại , lục tìm album, cuối cùng cũng tìm bức ảnh cổng chính ngày đầu cô đến vườn thú Linh Khê.
Một nơi hoang vắng, biển hiệu cũ nát, qua thấy chẳng một bóng .
Cô ngờ ngày "bóc phốt" ( đúng hơn là rõ sự thật về) vườn thú của như thế .
Tinh Tinh là một bé gấu trúc thông minh. Nhìn ảnh xong, nó vẻ do dự, nhưng vẫn kiên quyết:
"Chỉ cần tre ngon nhất thôi!"
Hồi Đoàn Đoàn khoe khoang, nó rõ: nào là tre giòn ngọt, c.ắ.n một miếng sẽ b.ắ.n nước, còn hương thơm đặc biệt nữa.
Nếu Đoàn Đoàn khen ngon như , chắc chắn ngon thật!
Nó cũng thử!
Chúc Du bèn :
"Vậy chị về sẽ gửi tre ngon nhất cho em ăn, ?"
Cô kiên nhẫn thuyết phục:
"Vườn thú của chị thật sự thiếu thốn. Em mà đến đó chắc chắn sẽ chịu khổ. Chị chỉ cho em thôi, Tinh Tinh . Nhìn xem, giờ em đang ở trong căn nhà rộng rãi thế , ngày nào cũng sữa uống, còn khu vui chơi và bể bơi nữa. Bên chị những thứ đó ."
Cuối cùng Tinh Tinh cũng lung lay, nhưng vẫn lẩm bẩm:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-15-lam-sao-day-khi-chuc-du-lai-duoc-yeu-thich-den-vay.html.]
"Tre ngon, tre ngon..."
Chúc Du lập tức :
"Chị về là gửi ngay!"
Cô chìa tay , động tác đập tay với Tinh Tinh. Xem như đạt thỏa thuận.
Tinh Tinh cuối cùng cũng chịu đồng ý.
Chúc Du thở phào nhẹ nhõm, dậy, với chị Đàm và Phan Kim Xuyên, những đang nôn nóng chờ bên cạnh:
"Ổn !"
Chị Đàm vội vàng chạy tới, bế Tinh Tinh lên. May , Tinh Tinh phản kháng, còn "" một tiếng đầy đáng yêu.
Chúc Du :
"Chị Đàm, chắc giờ Tinh Tinh ăn tre ngon mà chị lấy cho nó xem."
Dù lúc nãy nó từ chối, nhưng chắc chắn vẫn nhớ trong lòng. Giờ thì ăn .
Chị Đàm liên tục gật đầu đồng ý.
Sau khi chị Đàm bế Tinh Tinh , Đoàn Đoàn liền bò tới, níu c.h.ặ.t lấy chân Chúc Du.
Phan Kim Xuyên giơ ngón cái khen ngợi:
"Giám đốc Chúc, vẫn là cô cách, dỗ cả hai đứa nhỏ ngay lập tức!"
Chúc Du khiêm tốn :
"Đâu , ."
Phan Kim Xuyên hỏi tiếp:
" mà, cô thế?"
Chúc Du:
"Chắc do từ nhỏ duyên với động vật thôi."
Phan Kim Xuyên tò mò:
"Giám đốc Chúc, nãy cô bắt chước tiếng gấu trúc kêu, đó là cách để gần gũi với chúng hơn ?"
Vừa khi chuyện với Tinh Tinh, Chúc Du mô phỏng vài tiếng kêu của gấu trúc, nên Phan Kim Xuyên mới hỏi .
Chúc Du gật đầu:
" ."
Phan Kim Xuyên cuối cùng : “Thật sự cảm ơn giám đốc Chúc hôm nay giúp chúng giải quyết hai chuyện lớn .”
Chúc Du: “Không gì, gì.”
Khi họ chuẩn rời khỏi khu gấu trúc, từ phía vang lên tiếng “ ”.
Ngay lập tức, cả Chúc Du và Phan Kim Xuyên đều hình.