Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 151: Lại hết vé rồi hả trời?!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 12:54:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vừa thấy màn hình phát sóng chuyển cảnh, fan của Ngạo Sương lập tức nổi đóa. Gì chứ? Đến lượt xem động vật mà còn chen ngang ?

 

Bắt nạt mới ? Ngạo Sương là một con báo tuyết, nó chẳng hiểu mấy chuyện , nhưng fan của Ngạo Sương thì khác. Họ giữ thể diện cho “bé cưng” của !

 

[Người dùng AA tặng pháo hoa*1: Đi xem Ngạo Sương !]

 

[Người dùng BB tặng kẹo cầu vồng*1: Bảo vệ Ngạo Sương nhất thế giới.]

 

[Người dùng CC tặng du thuyền dải ngân hà*1: Làm ơn, xin giám đốc đến xem Ngạo Sương , em thật sự lo cho em lắm luôn!]

 

[Ngạo Sương mới đến Linh Khê, kén ăn , quen giường mới , ngủ ngon , tụi em xem nó quá , giám đốc ơi, cầu xin đó!]

 

Chuyện bán t.h.ả.m thương mà mở đầu là y như rằng sẽ nối gót. Khu vực bình luận nháo nhào kể lể sự lo lắng dành cho Ngạo Sương, khiến Chúc Du cũng lên tiếng:

 

“Cả nhà đừng lo, đang đường đến khu báo tuyết đây, sắp thấy Ngạo Sương nè!”

 

Cả phòng livestream như vỡ òa trong tiếng vỗ tay ảo. Fan của Ngạo Sương đông thật sự! kịp vui lâu, loạt quà tặng khủng b.ắ.n pháo hoa ngút trời kèm theo dòng chữ: [Đi xem Diễm Diễm!]

 

Chưa đầy mấy phút , màn hình im bặt.

 

Một vài khán giả hóng drama còn đang tiếc rẻ. Cái màn tặng quà rầm rộ thế ngoài mấy trận PK giữa các streamer nổi tiếng thì cũng hiếm lắm. Mà công nhận hiệu ứng tặng quà của livestream thật, lấp lánh lung linh như phim điện ảnh luôn !

 

định châm thêm dầu lửa thì…

 

Xuyên Phá Mây Trời: [Ủa? Sao giám đốc tắt chức năng tặng quà ?]

 

Một bạn khác thử gửi hoa trị giá một xu, gửi . Ối trời ơi, hóa streamer tắt luôn chế độ nhận quà!

 

Mặc kệ khu bình luận xì xào bàn tán, Chúc Du giả vờ thấy, cắm đầu bước nhanh. Vốn định dẫn tham quan phong cảnh dọc đường, giờ thì cắt luôn tiết mục đó: “Được , giờ chúng đến khu nuôi báo tuyết nhé!”

 

“Gâu gâu!” Một chú ch.ó lông vàng tiếng Chúc Du liền chạy ùa đến, tít bên chân cô.

 

Từ ngày chuyển về sở thú Linh Khê, phạm vi hoạt động của Tiểu Hoàng lớn hơn hẳn lúc còn ở nhà. Nó bạn cũ, quen thêm bạn mới, sáng nào cũng tự dạo quanh vườn thú, tính cách hoạt bát hẳn lên.

 

Chúc Du lia máy về phía chú ch.ó, giới thiệu: “Đây là cún cưng của sở thú, tên là Tiểu Hoàng. Nào Tiểu Hoàng, chào khán giả livestream em.”

 

Tiểu Hoàng lập tức nghiêm chỉnh đất, thẳng camera, đuôi ngoáy tít như chong ch.óng, hồ hởi sủa một tiếng: “Gâu gâu!”

 

“Xin chào cả nhà nha!”

 

[Ui trời ơi ngoan quá mất, bóp má nó ghê.]

 

[Lần đầu thấy sở thú nuôi ch.ó, nó c.ắ.n ?]

 

“Tiểu Hoàng hiền lắm, c.ắ.n ai ,” Chúc Du . “Hơn nữa, nó là bạn của Ngạo Sương đấy, ngày nào cũng chạy sang khu báo tuyết thăm bạn.”

 

[Kết bạn phân biệt chủng loài? là Ngạo Sương của , đỉnh ghê luôn!]

 

[ hiểu , chiêu trò lợi dụng tên tuổi của Ngạo Sương, định cho con ch.ó lên sóng hotdog chứ gì? Báo tuyết mà với ch.ó á? Xàm!]

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-151-lai-het-ve-roi-ha-troi.html.]

 

[Thực tế là báo tuyết với ch.ó gần trong chuỗi thức ăn nha, một đứa ăn một đứa ăn đó, đừng dựng phim!]

 

[Đừng diễn nữa! Cho con ch.ó tránh xa ! Báo tuyết thấy chắc stress lắm!]

 

Chúc Du xoay máy , ngay giây , khán giả thấy Tiểu Hoàng chồm hỗm chuồng báo tuyết, qua lớp kính mà sủa gâu gâu trong.

 

Khán giả chẳng hiểu nó sủa kiểu gì, cũng chẳng rõ là chào hỏi cà khịa.

 

ngay đó, Ngạo Sương dậy, bước đến gần, xuống mặt Tiểu Hoàng, lông xù ép sát tấm kính, đuôi lười biếng đong đưa.

 

Chiếc đuôi lúc lắc thỉnh thoảng còn cụng nhẹ kính, tạo âm thanh nho nhỏ. Nó chẳng phát tiếng nào, nhưng ai cũng thấy rõ ràng: Ngạo Sương đang thư giãn.

 

Tiểu Hoàng cũng chồm gần, hai bé lông xù dán sát kính, như đang dán c.h.ặ.t .

 

Ngạo Sương cúi đầu, gác cằm lên hai chân , đôi mắt xinh Chúc Du, liếc sang Tiểu Hoàng. Tuy kêu lên một tiếng, nhưng đều hiểu – đúng thật, Tiểu Hoàng chính là bạn của Ngạo Sương.

 

[AAAAA chụp màn hình mau! Chụp điên cuồng luôn! Lần đầu thấy Ngạo Sương gần đó!]

 

[Liếm màn hình, chụt chụt! hôn Ngạo Sương đến ngất xỉu luôn!]

 

[Trời ơi mà xinh dữ trời, gần mà một chút khuyết điểm, sợi lông nào cũng như phát sáng á!]

 

[Mẹ hỏi chảy nước miếng khi điện thoại… hihi.]

 

[Hu hu Ngạo Sương đối xử với bạn quá trời, còn dán sát nữa chứ, cũng dán!]

 

[… chịu… nổi… nữa… cho sờ một cái thôi, cầu xin đó, sờ quá !]

 

Thấy bình luận bắt đầu “lệch quỹ đạo”, Chúc Du khẽ ho nhẹ, lùi một bước: “Cả nhà thử cảnh khu nuôi báo tuyết nha, đây là nơi thiết kế riêng cho Ngạo Sương đấy.”

 

[Ối trời đất ơi to quá trời! To hơn cả khu báo tuyết ở Đài Kinh Sơn luôn á!]

 

[Chỗ lớn bán thêm vé thì phí ha?]

 

[Trời ơi ai hiểu cảm giác sốc của tui ? Tưởng Linh Khê nhỏ xíu, ai ngờ to đùng như !]

 

[Haha, là khách tham quan may mắn thử giai đoạn tiền khai trương, tui là Linh Khê siêu rộng nha! Nhất là khu hổ, bảo đang mở rộng thêm. Không lo động vật thiếu gian , chỉ lo bọn bộ rã cả chân á! trong vườn xe điện miễn phí đó, chỉ là tranh mới chỗ …]

 

Chúc Du : “Chúng luôn đảm bảo mỗi loài động vật đều gian sinh hoạt rộng rãi, đúng với thói quen sống của chúng.”

 

Dù cơ sở hạ tầng của sở thú Linh Khê hẳn hảo, nhưng diện tích thì thua ai. Chưa kể phía núi còn một vùng rộng lớn đang chờ phát triển.

 

Khán giả đòi, Chúc Du lập tức máy về phía Ngạo Sương, nhẹ nhàng xin “bé yêu” tương tác với fan một chút…

 

Ngạo Sương miễn cưỡng gật đầu đồng ý, đưa một cái chân đặt lên lớp kính.

 

 

 

Loading...