Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 155: Tiểu gấu trúc trà xanh cũng là bé ngoan mà!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:02:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lấy cổng xong, Mã Lập Văn với Dư Văn liền rời cùng .

 

Mã Lập Văn tươi rói:

“Tiểu Dư , trùng hợp ghê ha, em cũng tới vườn thú Linh Khê ? Chị quen đấy?”

 

Dư Văn đáp:

“Chị Mã , của em chị . của chị, em khi gặp cũng nên.”

 

Mã Lập Văn ha ha:

“Thật là trùng hợp ghê gớm!”

 

Hai , nhưng trong ánh mắt đầy cảnh giác. Không thêm câu nào, cả hai trong lòng đều hiểu ngầm: nắm thóp thì... cứ giả bộ gì cho lành!

 

Thế là chẳng ai dây dưa thêm, mỗi lập tức đầu lo việc riêng.

 

Đợi xung quanh vắng bóng , Dư Văn móc điện thoại , gõ nhanh như chớp:

“Báo cáo, vé cổng trong tay!”

 

Bên trả lời ngay lập tức:

“Giỏi lắm Tiểu Văn! Đợi về sẽ thưởng thêm tiền!”

 

Dư Văn phấn khích gửi ngay một sticker hình đang hừng hực chiến đấu.

 

Một lúc , nhắn tiếp:

chú , bên vườn thú Khánh Di, chị Mã cũng xin vé từ giám đốc Chúc. Em nghi chị cùng mục đích với em. Chú lúc đến vườn thú nhớ cẩn thận một chút nha.”

 

“Nhận lệnh!”

 

Gửi xong, Dư Văn cất điện thoại vô túi, chuẩn chuồng gà dọn vệ sinh.

 

Hồi đầu, khi phân công cho gà ăn, Dư Văn còn suýt tưởng giám đốc Chúc ở Linh Khê thấu mục đích của , nên mới cố tình điều một “tay nghề lão luyện” như nuôi... gà!?

 

cũng , vườn thú mà nuôi gà cũng là chuyện khó đỡ thiệt. Gà mà, chợ nào chẳng , ai mua vé vườn thú chỉ để ngắm gà? Có gắn thêm vài con cho “đủ lượng” thì cũng du khách mắng là l.ừ.a đ.ả.o mất thôi.

 

Hồi mới tới, thấy trong vườn thú Linh Khê ngoài gà còn cả thỏ, Dư Văn suýt thở dài nghĩ giám đốc Chúc chắc học qua môn Quản lý vận hành, khách tham quan khó tính cỡ nào. Cái vườn thú , xem trụ bao lâu. Không hiểu ông chú của như thể đối đầu với đại địch .

 

mới cho gà ăn hai ngày, Dư Văn hiểu : mấy con gà ... gà thường!

 

Phân công cho nuôi gà đúng là chẳng chuyện “dùng d.a.o mổ gà g.i.ế.c trâu”, mà là trọng trách!

Gà bình thường thì cứ rải đại ít cám đất là , chỉ cần giữ vệ sinh sạch sẽ là xong.

 

Còn gà của Linh Khê?

vệ sinh đúng chỗ! Dọn dẹp tiện vô cùng!

Không những thế, tụi nó chỉ ăn trong khay chuyên dụng, nước cũng sạch – chẳng khác nào nuôi thú quý hiếm!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-155-tieu-gau-truc-tra-xanh-cung-la-be-ngoan-ma.html.]

 

Nghe thỏ ở đây cũng... dạng .

 

Tới lúc đó Dư Văn mới hiểu vì ông chú của lo lắng dữ – đừng mấy con thú vẻ “thông minh” khác, gà ở đây thôi đáng xem !

 

Bên , Mã Lập Văn cũng cất điện thoại, tiếp tục chuẩn thức ăn cho các con vật.

 

Lúc nhân viên vườn thú Linh Khê tin: vé cổng cả tuần bán sạch, ai nấy đều vỗ tay như sấm.

 

“Giám đốc Chúc giỏi quá trời quá đất, một bán sạch vé luôn !”

“Vườn thú Linh Khê sắp hồi sinh ! Nhiều năm mới ngày đó nha! Tất cả là nhờ giám đốc Chúc dẫn dắt thần sầu!”

“Giám đốc Chúc là idol của ! Là ánh sáng cuộc đời !”

 

...

 

Ban đầu là mấy nhân viên cũ khen thật lòng, mấy nhân viên mới xong cũng vội vàng hùa theo, lời lẽ càng lúc càng hoa mỹ, mặt mày hớn hở như thể chuẩn lên bục nhận giải Nobel .

 

Cuộc chiến “nịnh bợ” bắt đầu. Và nó tăng nhiệt nhanh hơn cả buổi livestream giảm giá.

 

Chúc Du nhanh ch.óng giơ tay ngăn :

“Mọi ơi, tin để mấy khen nha!”

 

Tuy ai cũng thích khen, nhưng cô kiểu thích phô trương.

 

chỉ nhắc: Vườn thú sắp mở cửa đón khách , lượng khách sẽ đông, hi vọng cố gắng vượt qua mấy ngày . Đến lúc đó sẽ thưởng nóng nha!”

 

Vừa đến tiền, ai nấy lập tức khí thế ngút trời, thi cam đoan sẽ việc thật chăm chỉ, phục vụ từng vị khách như ông bà tổ tiên, khiến họ đến chẳng nỡ rời , về mà lòng vẫn còn vương vấn.

 

Chúc Du thông báo xong cho các nhân viên hai chân, tất nhiên cũng báo cho mấy “đồng nghiệp bốn chân” một tiếng. Bọn chúng đứa còn nôn nóng đòi việc cả , thúc giục chị bao . Trong đó, điển hình chính là Ngạo Sương.

 

Khi Chúc Du với Ngạo Sương, con báo tuyết vẫn giữ vẻ điềm đạm.

 

“Em đoán . Lúc nãy chị còn đang livestream mà.” Giọng Ngạo Sương trong veo, nhưng ngữ khí thì lười nhác cực kỳ.

 

Chúc Du tròn mắt: “Ủa em cả livestream nữa hả?”

 

Ngạo Sương liếc cô một cái: “Lúc em còn ở Đài Kinh, livestream suốt.”

 

Chúc Du cảm thấy một con báo tuyết khinh thường, nhưng cũng chẳng phản bác , đành lấy lòng: “Ngạo Sương giỏi ghê nha, cái gì cũng hết trơn!”

 

Ngạo Sương cúi đầu l.i.ế.m móng vuốt, bộ dáng thèm đếm xỉa.

 

Chúc Du dặn: “Khai trương thì nhờ em sân nhiều nhiều nghen, khách đến chắc chắn đông lắm, em đừng thiên vị ai quá đó.”

 

 

Loading...