Tiếng kêu phát từ miệng Tùng Quả – chú gấu trúc luôn điềm tĩnh. Ban nãy, khi thấy hai chị em gấu trúc đ.á.n.h , nó chỉ yên trong góc, xem trò vui.
bây giờ, thấy Chúc Du sắp , Tùng Quả cũng lên tiếng.
Phan Kim Xuyên cảm thấy sắp tê liệt vì sốc: thể nào, khả năng thu hút động vật của Chúc Du thật sự thần kỳ đến ? Trong sở thú bọn họ chỉ còn hai gấu trúc nhỏ thôi mà!
Chúc Du cũng đáp một tiếng “ ” theo kiểu gấu trúc, đó rời như chuyện gì xảy . Tùng Quả chạy theo.
Khi tiễn Chúc Du cổng, Phan Kim Xuyên nhịn hỏi: “Giám đốc Chúc, nãy Tùng Quả kêu là ý gì ?”
Chúc Du: “ nghĩ nó chỉ chào tạm biệt chúng thôi. Tùng Quả chăm sóc , quả thật là một chú gấu trúc nhỏ lễ phép.”
Thực tế là:
Tùng Quả: “Chị ơi, em cũng ăn tre. Nếu tre, em theo chị về luôn đó.”
Chúc Du: “Được , , chị gửi tre cho em nhé!”
Tùng Quả: “Chị đường bình an.”
Nghe Chúc Du giải thích, Phan Kim Xuyên yên tâm, còn thấy vui vẻ: “Chúng ở đây luôn chú trọng dạy gấu trúc sống nề nếp, phẩm chất .”
Chúc Du: “Ừm ừm.”
Khi đến cổng, Chúc Du thấy ba chiếc xe tải chở hàng lớn, bối rối: “Giám đốc Phan, xe nào về đây?”
Phan Kim Xuyên: “Xe nào cũng , mấy xe đều theo cô về. Trong đó là đồ dùng của Đoàn Đoàn.”
Nhìn ba chiếc xe tải mắt, Chúc Du im lặng.
Khi tiễn Chúc Du lên xe, Phan Kim Xuyên nhịn mà hạ giọng, nhỏ: “Giám đốc Chúc, nếu vườn thú Linh Khê hoạt động nữa, hoan nghênh cô đến vườn thú Huy Sơn, chúng sẽ mời cô với đãi ngộ cao nhất!”
Chúc Du: “Hả?”
Nhìn khuôn mặt chân thành của Phan Kim Xuyên, cô chậm rãi gật đầu: “Được, .”
Chiêu mộ nhân viên đành, giờ còn định kéo luôn cả giám đốc sở thú về ?!
Phan Kim Xuyên thở phào, dù lời kỳ lạ, nhưng sở thú Linh Khê thực sự trông như sắp trụ nổi nữa.
Còn Chúc Du, đúng là thần thánh trong việc xử lý động vật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-16-lam-sao-day-khi-chuc-du-lai-duoc-yeu-thich-den-vay.html.]
Người tài như , thể bỏ qua !
Cùng lúc đó, tại sở thú Linh Khê.
Bốn nhân viên duy nhất của sở thú tụ tập :
“Giám đốc còn về ?”
“Chắc xảy mâu thuẫn với bên sở thú Huy Sơn chứ? Nhà họ lớn mạnh, giám đốc chắc chắn sẽ thiệt thòi.”
“Không , xem giám đốc !” Một nhân viên phắt dậy, đầy nghĩa khí.
Giám đốc sắp phát lương, thể xảy chuyện lúc !
“Ngồi xuống!” Đinh Duy, việc lâu nhất, cũng là lớn tuổi nhất trong nhóm, quát lớn. Ba còn đều lời ông .
Đinh Duy: “Chúng tin tưởng giám đốc. Giám đốc chắc chắn sẽ giải quyết thỏa chuyện .”
“Nếu…” Ông đồng hồ, “Nửa tiếng nữa giám đốc về, chúng sẽ cùng đến sở thú Huy Sơn đòi , mang theo dụng cụ!”
“Chú Đinh, chú thấy sở thú bây giờ trụ đây?” Một nữ nhân viên lo lắng. Cô chịu trách nhiệm chăm sóc động vật, dù chúng mắt, nhưng sống chung lâu ngày cũng tình cảm.
“ , ban đầu cứ tưởng gấu trúc , chắc chắn sẽ thu hút nhiều khách, ai ngờ…”
Không khí trong phòng tràn ngập lo âu.
Bỗng nhiên, bên ngoài vang lên tiếng xe tải, một nhân viên cao xuống, vui mừng hét lên: “Giám đốc về ! Giám đốc về !”
“Nhiều xe quá! Nhiều xe theo giám đốc về quá!”
“Chúng đưa nhiều thế là định đe dọa ?!”
Bốn nhân viên của sở thú Linh Khê khí thế xông ngoài.
Rồi họ thấy giám đốc Chúc Du của họ đang đẩy một chiếc xe nhỏ, bên trong một chú gấu trúc con.
Chúc Du gọi tài xế xuống xe, vẫy tay với , nở nụ rực rỡ: “Mở cổng , sở thú Huy Sơn gửi đồ qua cho chúng !”
Bốn nhân viên c.h.ế.t sững, ngơ ngác.
Chuyện gì thế ?
Giám đốc chỉ mang gấu trúc con từ sở thú Huy Sơn về, mà còn mang cả ba xe tải đồ?!