Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 165: Tương tác hai chiều

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:02:31
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngạo Sương ngạc nhiên: “Nhiêu á? Thế Đài Kinh Sơn sập là vì cái gì?”

 

Chúc Du ghé sát tai Ngạo Sương, thì thầm kể chuyện xưa từ quản lý cũ bên Đài Kinh Sơn – rằng hai ông giám đốc ở đó đ.á.n.h vì ai cũng tâm tư riêng.

 

Ngạo Sương xong, giận run cả ria mép: “Em cứ tưởng do kiếm đủ tiền chớ! Hồi đó mấy chăn nuôi là thu đủ chi xài!”

 

Chúc Du dỗ dành: “Mấy chăn thú cũng chỉ là nhân viên thôi, sếp gì thì nấy.”

 

Ngạo Sương nhe răng, mũi nhăn như hắt vì tức.

Chúc Du thấy vội vàng xoa mũi nó, ôm đầu nó an ủi nghiêm túc, nhân tiện còn tranh thủ thơm luôn cái tai báo.

 

Ngạo Sương thao tác liên cho sững sờ. Nó từng là “báo vàng việc chuyên nghiệp”, nhưng từng ai ôm hôn mật như thế. Người chăn thú nào dám liều như cô .

 

“Bọn họ đúng là xa, lừa em, cũng may là Ngạo Sương chịu theo chị về đây. Chị tuyệt đối gạt em . Em gì chị kể hết. Em chính là báo tuyết xinh , oai phong và đáng yêu nhất của vườn thú chúng !”

 

Ngạo Sương xong cũng mơ hồ vì ngọt quá liều, nhưng vẫn giữ tỉnh táo: “Chỗ ... chẳng chỉ em là báo tuyết ?”

 

Chúc Du: “Chắc chắn , em là độc nhất vô nhị!”

 

Ngạo Sương: ... Thế thì gọi là “nhất” cũng dễ quá ha.

 

“Nè, Linh Khê chắc sẽ sụp ?”

 

Chúc Du: “Không đời nào!”

 

Cô khó hiểu: “Ngạo Sương, em cứ lo chúng sẽ phá sản ?”

 

Ngạo Sương bày tỏ nỗi lo của : thật , ở Đài Kinh Sơn ngoài nó còn mấy con vật cũng nổi tiếng. Linh Khê hiện tại hình như chỉ mỗi nó nổi. Nó lo nuôi nổi cả cái nhà .

 

Chúc Du cảm động : “Ngạo Sương, đừng lo nữa. Thật chúng cũng nhiều ‘ngôi ’ lắm!”

 

Chỉ là sợ nó ghen nên , giờ thì khai hết luôn.

 

Ngạo Sương hề khó chịu, ngược còn thở phào nhẹ nhõm: “Vậy thì .”

 

Nhìn dáng nó dài nghỉ ngơi, Chúc Du chợt hiểu điều gì đó.

 

“Ngạo Sương, vì em lo thu nhập của Linh Khê định nên hôm nay mới việc hết công suất đúng ?”

 

Chúc Du nghẹn lời. Trên đời kiếm một con báo tuyết tinh tế, hiểu chuyện và quan tâm như thế? Hóa Ngạo Sương từng chê cô nghèo, nó là vì lo cho bạn bè.

 

“Ngạo Sương, em đừng gồng như nữa. Em Đài Kinh Sơn gạt .” Chúc Du ôm đầu báo, nó thật nghiêm túc, “Chúng cần một con thú ‘nuôi cả vườn’. Vườn thú sẽ vì em mà đổ. Em ăn cứ ăn, ngủ cứ ngủ. Người thích em tự nhiên sẽ tới.”

 

Nói , cô cúi đầu thơm thêm hai cái nữa lên đầu báo tuyết.

 

Thật khó đây là cảm xúc chân thành mượn cơ hội ăn đậu hũ con báo nữa...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-165-tuong-tac-hai-chieu.html.]

Ngạo Sương: "…"

Thực cũng . Hôm nay nó việc năng suất là vì góp vui nhân dịp khai trương, mai chắc về nhịp độ cũ thôi.

 

“Chỉ cần em vẫn là báo tuyết, thì họ sẽ thích em.” Ngạo Sương đồng ý với nửa câu của Chúc Du.

 

Chúc Du , tay gãi nhẹ tai nó: “Không , fan em mê em chỉ vì giống loài, còn là vì vẻ nội tâm và khí chất cá nhân nữa!”

 

Ngạo Sương chắc chắn fan nó yêu quý nó cỡ nào. Chúc Du mở điện thoại, lôi loạt bình luận của fan bài đăng, cho nó từng dòng. Toàn là chuyện cảm động về Ngạo Sương, kèm theo lời dặn cô nhất định chăm nó thật .

 

Ngạo Sương xong bối rối: “Bọn họ... thật sự thích em hả?”

 

“Chứ !” Chúc Du đáp, “Trên đời bao nhiêu tuyết báo, vườn thú Tây Sơn cũng , nhưng fan chỉ đổ xô tới coi em thôi. Vì họ yêu em, chỉ vì giống loài.”

 

Tất nhiên, ai mà chẳng mê lông xù bự bự, nhưng fan của Ngạo Sương là thật lòng.

 

Ngạo Sương xong lập tức bật dậy, chạy vòng vòng trong chuồng như đứa trẻ đậu học bổng. Nó nhảy lên nhảy xuống, dáng báo bạc oai phong càng rực rỡ.

 

Chúc Du khó hiểu: “Ủa, nãy còn cho chị sờ, giờ chạy gì ?”

 

Ngạo Sương: “Giữ dáng!”

 

Vừa nhiều fan thực sự, nó ráng giữ vóc dáng chứ còn gì nữa!

 

Chúc Du lúc mới nhận , hóa giữa Ngạo Sương và fan là một tình yêu hai chiều.

 

Không phiền việc tập luyện của tuyết báo nữa, cô đẩy xe tiếp tục kiểm tra khu tiếp theo.

 

Khu chuồng tuyết báo ở rìa phía vườn thú Linh Khê, sát núi , cây cối um tùm. Khi ngang một con đường nhỏ, Chúc Du bỗng thấy một tiếng gầm kỳ lạ.

 

đầu theo hướng phát âm thanh, thấy trong bụi cây rậm vật gì đó ánh lên màu bạc xám.

 

Chúc Du lập tức cảnh giác, vớ lấy cây gậy gần đó tới.

 

Tới gần mới thấy rõ, bên trong lù lù một sinh vật màu xám bạc, đôi mắt ngây ngô trong vắt đang cô chằm chằm. Là một con ch.ó Husky… ơ mà kỹ giống lắm.

 

Chúc Du nghi ngờ lẩm bẩm: “Ai để lạc con Husky trời?”

 

Cô thử hỏi: “Em là khách mang đến hả? Có thương chỗ nào , để cô coi nào.”

 

Husky nuôi thường c.ắ.n , chỉ thích phá nhà. Chúc Du định tiến gần thì thấy con vật tru lên một tiếng: “Auuu…”

 

Chúc Du giật lùi vài bước: “Khoan , em Husky… em là sói hả?!”

 

Con sói mắt sáng, vẻ mặt ngu ngơ đáng thương mở miệng nài nỉ:

“Cứu em với, chị giám đốc sở thú xinh lương thiện, trái tim vàng kim đáng yêu nhất quả đất …”

 

 

Loading...