Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 174: Nó cũng cần một cuộc sống phù hợp với mình
Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:05:10
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nó ho mấy tiếng:
“Cho tớ ở sở thú . Ở đây gì cũng ăn, tớ thấy chỗ hợp với hơn…”
Nó ngẩng đầu lên, đôi mắt xanh nhạt về phía những bạn, nhưng dám đại ca.
“Tớ sẽ luôn nhớ những ngày tháng cùng các săn mồi, các là những bạn nhất đời tớ.”
Ba con sói cũng khuyên thêm. Chúng là những con sói tôn trọng quyết định của đồng bọn.
Vì , từng con một tiến đến bên lớp kính, nhẹ nhàng cọ đầu A Bưu, chuẩn lời chia tay.
Chúc Du nỡ cảnh ly biệt cảm động , liền dứt khoát mở cửa chính, cho phép cả ba con chuồng chuyện với bạn.
Sói tiên phong cất tiếng:
“A Bưu, cứ sống thật ở đây nhé, bọn sẽ luôn nhớ .”
Nó nhẹ nhàng cọ đầu A Bưu.
A Bưu cảm động đến đỏ cả mắt:
“Cảm ơn… Tớ sẽ bao giờ quên săn về đem cho tớ một con thỏ. Ngon cực!”
Sói tiên phong liếc đại ca bên ngoài, thì thầm :
“Con thỏ đó là do đại ca bắt , bảo tớ mang cho ăn đấy.”
Dù cũng là đại ca mà, thể đối xử quá đặc biệt với một con sói nào trong đội.
A Bưu giỏi săn, phối hợp cũng kém, dễ thương. nó là bạn của sói tiên phong, nên đại ca đành đưa thỏ cho nó qua tay bạn .
A Bưu thì tròng mắt chuyển động, đó chậm rãi gục đầu xuống hai chân , thì thào:
“Vậy… cảm ơn đại ca…”
Rồi con sói trẻ lên tiếng:
“A Bưu, đồ ăn trong sở thú đúng là tuyệt thật, tụi tớ viện trưởng đãi nguyên cả một bữa thịt, còn cả thịt viên nữa. Cậu tìm chỗ ghê á, đúng là thông minh!”
“ mà giờ về nữa, ai sẽ lo lên kế hoạch săn mồi cho tụi tớ đây?” Sói trẻ lộ rõ vẻ lo lắng.
Tuy tham gia trực tiếp săn, nhưng A Bưu thông minh, nghĩ mấy mưu kế giúp cả đội thành công. Nhờ thế tỉ lệ bắt con mồi của bầy luôn cao.
Mặc dù vài con sói như Hoa Ban càm ràm chuyện A Bưu lười chịu săn, nhưng cũng chẳng dám nhiều vì nó vẫn công lớn.
A Bưu chôn đầu xuống thấp hơn:
“Có đại ca là đủ … Nghe lời đại ca là …”
Thật mấy kế hoạch đó đều do nó nghĩ cùng đại ca, nhưng nó kinh nghiệm thực tế. Đại ca thì khác — từng trải, chiến đấu giỏi.
Mỗi như , đại ca đều nhường công lao cho nó.
Giờ phút , nó dám về phía đại ca đang ngoài cửa.
...
Sau khi tạm biệt, Chúc Du tiễn ba con sói nơi ban đầu. Khi từ chính miệng sói đầu đàn rằng A Bưu về nữa, con Hoa Ban mừng quá kiềm , hú lên một tiếng “Auuu~” sảng khoái.
Kết quả đại ca tát cho một phát.
“Về thôi.”
Mười mấy con sói bắt đầu rời — con thì lấy đà leo lên cây nhảy ngoài, con thì chui qua lỗ thủng hàng rào bảo vệ…
Chúc Du cuối cùng cũng hiểu bọn nó sở thú bằng cách nào.
Sau khi ngoài, cả bầy lặng lẽ đầu rảo bước về phía xa, sói đầu đàn cùng.
Nó là con mạnh nhất trong đàn, bộ lông xám nâu bóng mượt, bốn chân vạm vỡ, là thủ lĩnh tất cả các thành viên trong bầy yêu quý và kính trọng.
Sói đầu đàn lời nào kiểu "nhờ cô chăm sóc A Bưu nhé", vì nó A Bưu ở cũng thể sống , và theo tính cách đó thì rõ ràng sống trong sở thú còn hợp hơn ở ngoài.
Chúc Du giơ máy chụp một tấm ảnh, gửi cho Hầu Thành, dặn ngày mai nhớ cử tới vá lưới rào.
Sau đó cô khu chuồng sói.
Khung cảnh mắt vẫn y như khi cô rời — A Bưu bẹp bên tấm kính, đầu gục trong hai chân , trông uể oải buồn bã như thể đang tiếc nuối điều gì đó.
Chúc Du bước chuồng. Nghe thấy tiếng cửa mở, tai của A Bưu giật giật, nhưng nó vẫn nhúc nhích, trông như cực kỳ yên tâm về độ an của nơi .
Cô bước đến, xổm bên cạnh nó, khẽ xoa đầu:
“Sao thế? Em đang buồn ?”
Dựa biểu hiện của sói đầu đàn và ba con sói khác, Chúc Du đoán rằng A Bưu hẳn thiết với bọn họ. Giờ ở sở thú, thể sẽ chẳng còn dịp gặp đồng đội nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-174-no-cung-can-mot-cuoc-song-phu-hop-voi-minh.html.]
Cô dùng đầu ngón tay day nhẹ phần gáy cổ của A Bưu, chỗ mà bọn sói khó tự gãi tới, cũng là một vùng giúp thư giãn.
“Đừng buồn nữa. Trong vườn còn nhiều loài khác mà. Dù hiện tại chỉ em là sói, nhưng nếu dịp, chị sẽ mua thêm vài con nữa về cho vui cửa vui chuồng. Mà em cũng thể kết bạn với loài khác chứ. Chẳng hạn như vườn một con báo tuyết, thể hình cũng cỡ em, còn là ngôi nổi bật nữa đấy. Em gặp thử ?” Chúc Du kiên nhẫn giới thiệu bạn bè tiềm năng cho nhân viên mới.
A Bưu ngẩng đầu lên, mắt mơ màng cô:
“Giám đốc, chị gì cơ? Em ngủ quá…”
Chúc Du: “???”
“Em nãy giờ… ngủ đấy ?”
A Bưu gật gù:
“Vâng… Em cứ xuống là dễ ngủ lắm.”
Nó chút ngại ngùng:
“Em thiệt chứ giả vờ …”
Chúc Du ngỡ ngàng:
“ hôm nay em ngủ nguyên ngày còn gì…”
Lúc bên ngoài còn đông khách, A Bưu cũng ngủ ngon lành.
A Bưu nhỏ giọng:
“Thật … em còn thể ngủ lâu hơn nữa…”
Con sói cúi gằm đầu, ngượng đỏ cả tai.
Chúc Du: “… Thôi .”
Cô cảm thấy cảm xúc như nước đổ lá khoai. Rõ ràng còn tưởng nó đang đau buồn chia tay đồng bọn, ai ngờ là... ngủ!
“À mà ,” Chúc Du , “Mấy con vật trong sở thú đều tên riêng, chị sẽ bảng tên treo ở khu chuồng của từng loài. Em còn giữ tên A Bưu ?”
Sói xám bạc lập tức lắc đầu:
“Không ạ!”
“Đó là tên em trong bầy sói thôi. Em thích cái tên 'hổ báo' , chỉ là lúc đó đặt theo phong trào.”
Chúc Du nó đầy hứng thú. Tính cách của con sói đúng là... giống thật.
“Vậy em tên gì?”
Nó suy nghĩ một chút, nghiêm túc đáp:
“Nằm Ngửa.”
Chúc Du ngẩn .
Sói xám bạc:
“Em tên là Nằm Ngửa.”
Chúc Du: “… Em nghiêm túc ?”
Cái tên gì chẳng tên gì cả?
Sói xám bạc gật đầu cương quyết:
“Nghiêm túc ạ!”
Nó còn lý giải cực kỳ hợp lý:
“Em thấy tên mà. Mỗi ai gọi ‘Nằm Ngửa ơi’, là em liền . Vừa đúng với phong cách, còn … lời!”
Chúc Du nó mà nên tức . Tâm tư con nham hiểm lém lỉnh.
Cô thở dài:
“Tên kỳ quá… Hay gọi là A Ngửa ? Vừa giữ họ A, nhẹ nhàng hơn chút.”
Sói xám bạc kiên quyết:
“Không, em chỉ thích Nằm Ngửa.”
Từ khi sở thú, nó như bung xích, chẳng buồn diễn vai chăm chỉ nữa.
Chúc Du nghiến răng:
“Em còn nhớ hôm qua em hứa gì ? Rằng khỏi bệnh sẽ việc chăm chỉ trong sở thú.”
Sói xám bạc ngượng là gì:
“ em vẫn khỏi mà.”
Chúc Du: … Cạn lời. Giờ cũng đành chịu thôi, thủ tục xong, con sói xám bạc chính thức là nhân viên sở thú .
May mà vườn thú Linh Khê hợp tác nhiều với cơ quan lâm nghiệp, quan hệ nên thủ tục nhanh gọn.