Làm bây giờ! Làm bây giờ! Làm bây giờ!!
Trong đầu Dư Văn hiện lên ba dòng chữ to tướng, đỏ ch.ót như đèn cảnh báo.
Phải giải thích với giám đốc Chúc thế nào đây? Làm cho cô , lý do mà thể nhạy bén phát hiện “du khách khả nghi ”, nghi ngờ đó là nội gián cài sở thú Linh Khê… là bởi vì chính cũng chẳng sạch sẽ gì!
Dư Văn nhớ lời dặn của ông chú khi đến tham quan Linh Khê:
“Tiểu Văn , cháu cố gắng cho . Chú thấy Linh Khê tiềm năng cực kỳ. Tương lai sở thú Lâm Chương của nhà còn trông cậy cháu đấy.”
Ông chú dịp tới Linh Khê tham quan đều là nhờ Dư Văn lén đưa vé. Sau một ngày dạo chơi mỏi chân mỏi tay, vác theo cái máy ảnh cạn sạch pin về, ông còn hỏi “đào” thêm vé nào nữa .
— Tất nhiên là ...
chính điều đó càng khiến Dư Văn hiểu rằng công việc hiện tại của quý giá cỡ nào, tuyệt đối thể để lộ phận, nhất là với Chúc Du. Anh vất vả lắm mới trúng tuyển đây!
Nghe mấy nhân viên cũ , giờ mạng lúc nào cũng hỏi còn tuyển . Linh Khê đang ngày càng nổi tiếng, lượng cũng đông gấp mấy .
Dư Văn trân trọng công việc , đặc biệt là bắt đầu tình cảm với những con thú chăm sóc.
“Giám đốc.” Dư Văn trấn tĩnh , mặt đầy chính khí ,
“Cô đ.á.n.h giá thấp tầm ảnh hưởng của Linh Khê ! Sở thú nhà từ lúc khai trương tới giờ vẫn nổi đình nổi đám thế , dĩ nhiên lọt tầm ngắm của các đối thủ. Họ chắc chắn sẽ cài nội gián tới để học hỏi!”
Ừm…
Thực chính Dư Văn cũng là một trong những “nội gián học hỏi” như . thích gọi việc đó là “ học tập kinh nghiệm” hơn.
Học hỏi mô hình quản lý động vật tiên tiến của Linh Khê, học hỏi bí quyết để động vật nhanh ch.óng thành hot trend, thu hút khách du lịch, học luôn cả khả năng truyền thông siêu đỉnh.
Tuy nhiên một thời gian việc, Dư Văn mới nhận — sở thú Linh Khê căn bản chả truyền thông gì, dựa thực lực để nổi tiếng!
Nghe xong phân tích đầy nhiệt huyết của Dư Văn, Chúc Du ngạc nhiên:
“Không lẽ sở thú mấy chuyện đó thật ?”
Dư Văn cảm thấy giám đốc Chúc ngây thơ quá mức, lập tức thấy cần giáo d.ụ.c cho cô chút kiến thức cơ bản về độ khốc liệt trong thương trường, kể cả vài “chiêu trò bẩn” từng .
Giờ trong sở thú và Mã Lập Văn, mà theo quan sát thì Mã Lập Văn chắc cũng đến Linh Khê vì mục đích tương tự. Như tuyệt đối thể để xuất hiện thêm một nội gián nào nữa.
Thế nhưng khi giảng giải một hồi, Chúc Du chỉ nghiêm túc :
“Nếu là nhân viên từ các sở thú khác đến để trao đổi, học hỏi kinh nghiệm, thì hoan nghênh. Dù gì mục tiêu của chúng cũng giống : phát triển sở thú, thu hút du khách. Du khách cũng chỉ đến một nơi là đến nơi khác nữa, đúng ? Cạnh tranh lành mạnh, học hỏi lẫn mới giúp ngành phát triển, giúp khách thêm lựa chọn. Chứ thị trường to thế mà nguồn lực hạn chế, thì lợi.”
“Cho nên — nội gián gì cả , thời đại nào …”
Dư Văn ngơ ngác. Lần đầu tiên trong đời , một lãnh đạo chuyện... ở tầm vũ trụ như !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-179-om-nhu-om-keo-bong-gon-vua-mem-vua-thom.html.]
Chúc Du nhàn nhạt bổ sung:
“Cạnh tranh thương trường bây giờ kiểu đầu tư cổ phiếu các thứ, ai mà còn chơi mấy trò thời xưa kiểu ‘g.i.ế.c cây phát tài của đối thủ’ bằng nội gián nữa chứ. Nghe xong thấy ‘cũ mèm’ luôn.”
Dư Văn câm nín.
Anh lặng lẽ hỏi :
“Giám đốc Chúc, đây… là suy nghĩ thật của cô ?”
Chúc Du gật đầu:
“Thật mà.”
Dư Văn trầm mặc. Lần đầu tiên, cảm thấy hổ về phận của .
Cô gái … tư duy đúng là thuộc tầng khí quyển .
Chúc Du chợt nhớ chuyện chính:
“Mà cái , suốt bảy ngày liên tục tới khu hổ từ sáng tới tối, là ai?”
Hành vi như quả thực bất thường.
Dư Văn lập tức móc điện thoại, đưa cho cô xem đoạn clip .
Chúc Du liếc mắt nhận — chính là Hà Tiêu!
Đây chẳng là cái từng dính phốt trốn vé khi sở thú mới chạy thử, suýt thì bắt, đó còn trả giá cao để nhận nuôi Diễm Diễm ?
“ , nội gián .” Chúc Du chắc nịch.
Chứ còn ai mà nội gián kiểu… ngu si đần độn thế ?
nếu đúng là đến đây liền bảy ngày chỉ để ngắm Diễm Diễm, thì rõ ràng là fan cứng . Nếu vẫn còn nhận nuôi Diễm Diễm, Chúc Du cũng thể cân nhắc .
Ngày thứ tám khi khai trương, Chúc Du đích tới khu hổ một chuyến. Giờ đây, Diễm Diễm trở thành một trong những ngôi nhỏ của sở thú, khách tới xem nó ngày một đông.
Cô đảo mắt một vòng giữa đám đông — quả nhiên thấy Hà Tiêu đang hàng đầu.
Chúc Du thầm nghĩ: Người ... cần ?
Chưa kịp gọi, Hà Tiêu thấy cô , liền tươi bước tới.
Và đúng như dự đoán, chỗ mà liền những khác tranh lấp đầy chừa một khe.
“Chào giám đốc Chúc.” Hà Tiêu vui vẻ chào hỏi,
“Diễm Diễm bây giờ trông sung mãn hơn hẳn, khí thế cũng khác gì hổ trưởng thành nữa !”