Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 180: Ôm như ôm kẹo bông gòn, vừa mềm vừa thơm

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:09:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Với tư cách là một fan ruột của Diễm Diễm, thấy nó ngày càng khỏe mạnh, Hà Tiêu từ tận đáy lòng cảm thấy mãn nguyện.

 

Ý định từng từ chối trỗi dậy:

“Giám đốc Chúc, giờ sở thú khai trương chính thức , mở kênh nhận nuôi động vật ?”

 

Chúc Du đáp:

“Chưa, nhưng bên đang lên kế hoạch cho dự án .”

 

Hà Tiêu lập tức sáng mắt:

“Vậy nếu , cô cho đăng ký nhận nuôi Diễm Diễm nhé!”

 

Chương trình nhận nuôi là hoạt động phổ biến trong nhiều sở thú, cho phép cá nhân hoặc tổ chức hỗ trợ tài chính hoặc các nguồn lực khác để nâng cao chất lượng sống cho động vật. Người nhận nuôi còn hưởng một quyền lợi, như: nhận thông tin cập nhật định kỳ, thể đến thăm hoặc tương tác gần gũi hơn với con vật họ nhận nuôi.

 

Từ lúc Diễm Diễm ở Linh Khê, Hà Tiêu ấp ủ mong nhận nuôi.

 

Chúc Du gật đầu:

“Hiện bên vẫn đang thiện kế hoạch cho chương trình . Nếu lúc đó vẫn nhận nuôi Diễm Diễm, sẽ liên hệ.”

 

Hà Tiêu liền đưa liên lạc cá nhân, còn nhấn mạnh sợ phiền, nếu bất kỳ tin gì liên quan đến Diễm Diễm, Chúc Du thể báo cho bất cứ lúc nào.

 

Chúc Du nhẹ nhàng gật đầu. Tuy ấn tượng ban đầu về là một fan cuồng phần quá khích, nhưng giờ đây , vẻ chín chắn hơn nhiều.

 

Mà nếu giúp sở thú tăng thu nhập, giúp thú yêu thương, thì... còn gì mà ?

 

Hà Tiêu sung sướng mặt khi thành công đưa điện thoại. Anh cảm thấy bao lâu nữa là thể gần gũi thiết với Diễm Diễm . Nghĩ đến giấc mơ từng từ chối nay sắp thành hiện thực, lòng rạo rực thôi, vui hồi hộp, định về chỗ cũ để tiếp tục thưởng thức dáng vẻ đáng yêu của Diễm Diễm …

 

…chỉ để thấy một biển chen chúc mắt.

 

Ơ kìa, chỗ của !?

 

Sở thú Linh Khê dần guồng hoạt động định, Chúc Du cũng chút thời gian rảnh. Cô bắt đầu những tấm len nỉ từ lông rụng của mấy con thú nhỏ gửi đến.

 

Tấm cho Bạch Châm thì xong, nhưng cô vẫn mang tặng, tính gom đủ tặng một lượt cho tiện.

 

Ngoài , Chúc Du vẫn giữ liên lạc thường xuyên với Lạc Tĩnh, cán bộ từ Cục Lâm nghiệp. Nhỡ cái sở thú nào nữa phá sản, cô thể chớp cơ hội sớm nhất mà "lượm" thú về.

 

Nói thì thất đức, mong phá sản ho… nhưng mà vườn thú Đài Kinh Sơn đợt , đúng thật là vớ một mẻ ngon lành, con quý giá kiếm nổi trong rừng núi.

 

Tuy thêm tin phá sản nào, nhưng cục trưởng Tôn của Cục Lâm nghiệp gọi điện thông báo: Chúc Du đại diện tham gia một hội nghị giao lưu các giám đốc sở thú khu vực.

 

Lúc nhận cuộc gọi, suýt nữa Chúc Du tưởng nhầm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-180-om-nhu-om-keo-bong-gon-vua-mem-vua-thom.html.]

 

Không cô khiêm tốn, mà thật lòng nghĩ rằng so với mấy sở thú quy mô lớn, Linh Khê còn nhỏ bé lắm. Nếu điểm gì nổi bật, chắc chỉ là tốc độ phát triển thần tốc — từ con vọt lên đến năm nghìn lượt khách trong thời gian ngắn ngủi.

 

Đầu dây bên , cục trưởng Tôn quả nhiên :

“Linh Khê hiện là vườn thú phát triển nhanh nhất bên khu chúng . Lần giao lưu cả mấy sở thú lâu đời và ít chuyên gia. Với mấy cái đầu sạn , chắc chắn ích cho sự phát triển của các cô. Mà bên cũng chỉ một suất thôi, nên để dành cho bên cô đấy.”

 

Chúc Du vội cảm ơn rối rít, hứa sẽ phụ lòng lãnh đạo tin tưởng.

 

Hội nghị tổ chức tuần . Trước đó, Chúc Du tranh thủ thành mấy tấm len nỉ cho Bạch Châm, gấu trúc đỏ và mấy bé khác, nhân lúc tan ca, cô mang phát luôn.

 

Bạch Châm dạo kết giao khá nhiều bạn bè trong vườn thú, hầu hết là mấy con hình cỡ nhỏ như nó. Trong đó, nó thiết nhất với Tiểu Hoàng.

 

Lúc Chúc Du tới phát quà, hai đứa nhỏ đang chơi đùa vui vẻ. Bạch Châm cành cây, hất cái quả cầu lông trong tay xa. Tiểu Hoàng bên lập tức sủa lên vui vẻ, lao đớp lấy món đồ chơi.

 

Tiểu Hoàng còn hăng hái la lên:

“Bạch Châm, ném xa chút nữa !”

 

Bạch Châm vững cành cây cao, liếc mắt thấy Chúc Du, liền vui vẻ nhảy bổ tới.

 

Khả năng bật nhảy của nó giỏi, chỉ một cú là đáp thẳng lên Chúc Du, đó bám mà trèo lên. Nó duỗi móng vuốt nên lảo đảo, Chúc Du đành đỡ m.ô.n.g nó, nhấc lên một cái là thành công đưa nó lên vai.

 

Bạch Châm chễm chệ vai, đuôi xõa xuống cổ cô, phẩy phẩy nhột đến tê tái.

 

Tiểu Hoàng tha quả cầu lông ngẩn tò te:

“Ủa, Bạch Châm ?”

 

“Tiểu Hoàng!”

 

Nghe thấy tiếng gọi, Tiểu Hoàng lập tức đầu , thấy Chúc Du thì mừng rơn, lon ton chạy tới, còn dâng luôn quả cầu lông lên tay cô như dâng bảo vật.

 

Chúc Du xuống ghế dài nghỉ ngơi, bảo:

“Chị xong thú nhồi len cho hai đứa nè!”

 

Cô lấy hai con thú nhỏ từ len — một con chồn, một con ch.ó — đưa cho hai bé.

 

Bạch Châm là bản thu nhỏ của nó đang cuộn ngủ, đuôi gập tròn quanh ngoan ngoãn.

 

Tiểu Hoàng là dáng chỉnh tề, hai tai vểnh lên đáng yêu hết mức.

 

Dù đây là đầu tiên Chúc Du loại , nhưng thành phẩm gì. Nhìn một phát là nhận ngay nhân vật gốc. Cả Bạch Châm lẫn Tiểu Hoàng đều khoái chịu nổi.

 

 

Loading...