Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 181: Ôm như ôm kẹo bông gòn, vừa mềm vừa thơm

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:09:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bạch Châm hào hứng giẫm tới giẫm lui vai cô, khiến cô bắt đầu nghi ngờ đang dùng cô đường tản bộ nữa…

 

Tiểu Hoàng thì ngậm c.h.ặ.t con thú len nhỏ trong miệng, nhảy chạy quanh cô, hết sức vui vẻ.

 

Cả hai đều là kiểu sinh vật quá mức thiện và dễ gần, Chúc Du tranh thủ ôm hôn nựng nịu cho tay.

 

“Còn con thú len của Tiểu Năng nữa, chị chuẩn mang qua cho nó, hai đứa chung ?”

 

Bạch Châm đảo mắt, gật đầu ngay tắp lự:

“Muốn !”

 

Tiểu Hoàng cũng hồ hởi đáp lời:

“Em cũng ! Em thích gấu trúc đỏ lắm!”

 

Khu gấu trúc đỏ khá sâu trong vườn thú, là một khu vực thả tự do, cây cối xanh rì, lối một chiều để du khách tản bộ và ngắm gấu trúc từ xa.

 

Lẽ một khu rộng thế mà chỉ một con, khó lắm mới thấy nó mới . Tiểu Năng — con gấu trúc đỏ cực kỳ năng nổ, thường xuyên lượn lờ lan can, lúc nào tới cũng thể thấy mặt.

 

Lúc Chúc Du dắt chồn với ch.ó tới, cô tình cờ thấy Tiểu Năng đang… tám chuyện với mấy con chim.

 

Bộ lông đỏ rực bông xù xù, nó thõng một cành cây, tứ chi và đuôi buông lơi, giọng thì ngọt mềm:

“Tớ cũng nữa, chắc tại họ thích tớ quá thôi. Vậy nên tớ siêng ngoài biểu diễn, để họ thất vọng.”

 

Một chú chim nhỏ cảm thán:

“Tớ hát vài bài là mệt , vô uống nước ăn chút nghỉ. Tiểu Năng, giỏi thiệt đó.”

 

“Không ~. Tớ chỉ giúp sở thú thêm khách, để chị giám đốc kiếm nhiều tiền hơn thôi!”

 

Hừm, chỉ Ngạo Sương mới giúp kiếm tiền , nó, Tiểu Năng, cũng giỏi lắm đấy chứ!

 

Tiểu Năng cất giọng mềm mịn:

“Để tớ kể chuyện tớ với chị giám đốc nha! Hồi đó chính chị cứu tớ đem tớ về vườn thú đó.”

 

Chim nhỏ im lặng.

 

Tiểu Năng vẫn cứ thao thao bất tuyệt:

“Hôm đó là một buổi sáng lạnh, tớ ngoài kiếm đồ ăn thì xe đ.â.m. Tớ ngất , chẳng gì nữa, chỉ nhớ lạnh, buốt… Tớ tưởng tớ c.h.ế.t mất . Tớ buồn lắm, thầm nghĩ giá mà ai cứu … Thế chị xuất hiện!”

 

“Ôm lòng, tỉnh dậy, ngỡ như thấy tiên nữ giáng trần…” chú chim cắt ngang.

 

Tiểu Năng há hốc mồm:

“Sao ?!”

 

“Tại kể hoài còn gì!!” chim gào lên.

 

Nghe đến đây, Chúc Du tới khu gấu trúc đỏ thì cảm thấy bả vai chồn dậm dậm đầy căm phẫn.

 

“Chị em là đáng yêu nhất mà?” Bạch Châm chất vấn.

 

Chúc Du: “…”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-181-om-nhu-om-keo-bong-gon-vua-mem-vua-thom.html.]

 

Cô thật cãi rằng bài kể khổ của Tiểu Năng đúng là nhiều phần "nghệ thuật hóa" quá , ví dụ như hôm gặp Tiểu Năng thì trời nắng chứ nào lạnh gì

 

Còn câu "em là con vật đáng yêu nhất vườn thú"... nhỉ? Không nhớ nữa. Vậy nên nhất là giữ im lặng.

 

Bên chuyện rôm rả cũng Tiểu Năng chú ý. Nó đầu , thấy Chúc Du là đôi mắt liền sáng rực lên, lập tức tụt cây chạy về phía họ.

 

Tiểu Hoàng thì chẳng nhỏ nhen như Bạch Châm, thấy Tiểu Năng phấn khích nhảy tưng tưng, lao tới chắn đường đón đầu:

 

“Tiểu Năng! Cậu cũng chị giám đốc cứu đúng ? Tiểu Năng ơi, tớ kể xong mà tớ thấy tụi giống ghê luôn á! Để tớ kể chuyện chị giám đốc cứu tớ nha!”

 

“Lúc đó là một đêm tối, tớ bệnh, cơ thể lạnh lắm lạnh lắm…”

 

Ngay cả cách kể cũng bắt chước nguyên xi của Tiểu Năng, còn "mượn tạm" luôn mấy câu thoại. Tiểu Hoàng say mê kể, tự thấy với Tiểu Năng đúng là đồng bệnh tương liên, cùng một cảnh, cùng một tấm lòng.

 

Tiểu Năng chỉ bịt tai . Không !

 

Nó lẹ làng né sang bên, chui tuốt tới mặt Chúc Du, ngoan ngoãn :

“Chị ơi, chị tới thăm em đó hả? Mấy bữa nay em ngoan luôn đó!”

 

Lúc , Bạch Châm cũng còn giẫm lên vai Chúc Du nữa. Có vẻ mặt Tiểu Năng, nó giữ thể diện nên vênh mặt lên, thẳng tắp, vẻ là một chú chồn kiêu kỳ lạnh lùng.

 

Chúc Du liền xổm xuống, xoa xoa tai gấu trúc đỏ, dịu dàng :

“Chị xong len nỉ cho em nè.”

 

Vừa đưa con thú nhồi từ len cho Tiểu Năng, nó dùng hai chân đón lấy, ánh mắt lấp lánh, cúi đầu cọ cọ mũi lên thú nhồi:

“Cảm ơn chị ạ, em thích lắm luôn đó!”

 

Trên món quà còn thoảng mùi hương của chị, dễ chịu. Tiểu Năng nhẹ nhàng dụi dụi đó một cái.

 

Kế đó, nó ngẩng đầu lên — vặn bắt gặp ánh mắt Bạch Châm đang oai vệ vai Chúc Du xuống.

 

Nó dĩ nhiên nhớ rõ cái đứa từng đêm lén lút mò tới định đ.á.n.h úp đập cho một trận tơi bời.

 

Tiểu Năng chớp mắt, ngọt ngào:

“Bạch Châm, em vai chị ?”

 

Nó còn sang lo lắng Chúc Du:

“Chị ơi, như mỏi ? Chị là viện trưởng mà, mỗi ngày tiếp đãi bao nhiêu là khách—.”

Vừa , nó dang hai chân , minh họa bằng động tác " nhiều nhiều" —.

“Chị bây giờ nên nghỉ ngơi mới , em á, nhất định sẽ chị thêm mệt .”

 

Vừa xong, nó còn liếc xéo Bạch Châm một cái đầy khiêu khích.

 

Bạch Châm: “…”

 

Tức đến nỗi nhào qua đập một trận, nhưng đ.á.n.h , đành tới lui quanh chỗ cũ, bộ dạng tức mà xả .

 

 

 

Loading...