Thấy khí giữa hai bé bắt đầu căng như dây đàn, Chúc Du nhanh miệng trấn an:
“Chị mệt , Bạch Châm nhẹ lắm, ôm còn mềm mềm, thích nữa là.”
Cô thở dài trong lòng. Hai đứa đúng là thể hòa hợp nổi, đụng là chọi, chắc kiểu "xung khắc khí chất" .
Bạch Châm lời khen liền nhe răng đắc ý, còn kịp khoe hết nụ thì thấy Chúc Du bế bổng Tiểu Năng lên, giọng ngọt ngào:
“Tiểu Năng cũng nặng , ôm giống như bông gòn , thơm mềm.”
Tiểu Năng thật sự hổ , rụt đầu dụi dụi lòng cô.
Tiểu Hoàng nhanh ch.óng chen hỏi với ánh mắt sáng rỡ:
“Chị ơi chị ơi, còn em thì ? Em thơm ? Có mềm ?”
Chúc Du cúi xuống, hít một dài đầu nó:
“Thơm lắm luôn! Là mùi ấm áp như nắng sớm, ngửi là thấy lòng hân hoan ngay!”
Tiểu Hoàng nhảy tưng tưng:
“Lông em màu vàng đó chị! Màu của ánh nắng mặt trời nha!”
Chúc Du bật , dịu dàng gật đầu.
Không chịu thua, một bầy chim nhỏ cũng rối rít bay lên, lượn vòng đầu cô, ríu rít:
“Giám đốc giám đốc! Bọn em thơm !?”
Chúc Du nghiêm túc hít một thật sâu trịnh trọng tuyên bố:
“Rất thơm nha! Là mùi của nhánh non mọc mùa xuân, trong lành, thuần khiết… giống như bầu trời cơn mưa mùa hạ, ẩm ướt nhưng ngát hương… Tóm là mùi hương của sự sống, khiến ngây ngất.”
Lúc Chúc Du chế độ "tự sáng tác văn mẫu", chủ yếu là vì chim thì đông mà mỗi con khen một câu, quản hợp lý , nhưng rõ ràng ai nấy đều hài lòng.
Dù lời khó hiểu nhưng đều là những từ ngữ đẽ mà.
Sau khi phát xong hết thú nhồi len cho các bé, Chúc Du về nghỉ ngơi. Mấy bé thú còn tiễn cô tận cổng. Vừa đóng cửa , cô rót một ly nước xuống thở một , định tắm thì—.
“Cốc cốc cốc.”
Tiếng gõ vang lên ngoài cửa sổ.
Bạch Châm bám c.h.ặ.t ngoài kính, ép dính sát, lông xù ép bẹp, hai mắt đen láy chằm chằm cô.
Chúc Du mở cửa sổ .
“Giám đốc…” Giọng Bạch Châm phần ngại ngùng, nhưng cuối cùng vẫn lấy hết can đảm hỏi:
“Chị thấy em… mùi gì ?”
Về tới nhà , nó suy nghĩ một hồi, mới phát hiện nãy giờ chị chỉ mềm mềm, chứ thơm thế nào.
Nghĩ mãi chịu , nó mới lọ mọ chạy từ nhà tới đây để hỏi cho rõ.
Chúc Du bế nó từ bệ cửa lòng, úp mặt bụng nó hít một thật sâu:
“Là mùi của tuyết tan đầu xuân, mát lạnh mà tĩnh lặng, khiến thấy lòng thanh thản dễ chịu.”
Bạch Châm hí hửng kêu “chít chít” vài tiếng, hỏi tiếp:
“Còn gì nữa chị?”
Chúc Du cúi xuống hít một cái:
“Ừm… Là mùi của buổi sáng mùa đông, lúc mặt trời mới ló rạng, tỏa ấm dịu dàng… ngửi ấm áp đến say mê.”
Bạch Châm càng càng khoái chí:
“Còn nữa chị? Còn nữa ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-182-om-nhu-om-keo-bong-gon-vua-mem-vua-thom.html.]
Chúc Du: “…”
“Chốt là: mùi hương tuyệt nhất đời! Em tự về mà ngửi nha!”
Bạch Châm thật thà:
“Em ngửi …”
Chúc Du nhẹ nhàng đẩy nó cửa sổ:
“Bé Chồn , mùi hương em là tổng hợp của tất cả những gì yêu thích nhất đời, giờ thì về ngủ , khuya , bảo thức khuya dễ hói đó nha.”
Nghe tới từ “hói” là Bạch Châm ngoan ngoãn luôn, còn trong tâm trạng phơi phới.
Nó vẫn tin chắc chị Chúc Du thương nó nhất, mấy lời khen hồi nãy mà xem, nhiều gấp đôi so với mấy đứa khác luôn!
Nó mới thèm so đo với Tiểu Năng nhé! Hừm! Cái tên bắt chước, ngay cả thú nhồi len cũng học theo, chị đầu tiên là cho nó cơ mà!
Bạch Châm vui sướng kêu lên hai tiếng “chít chít”, âm thanh vang xa trong màn đêm yên tĩnh.
Bên trong phòng cuối cùng cũng trở yên tĩnh. Chúc Du đóng cửa , ngã phịch xuống sofa, cảm giác như não bộ rút cạn.
Ai mà ngờ, trường mà còn học văn mô tả mùi hương bằng biện pháp tu từ chứ?
Sáng hôm , mở cửa, Chúc Du thấy cửa nhà chất đống mấy chục cục lông xù như cục bông.
Cô ngơ ngác hiểu chuyện gì thì một con bồ câu cột đèn bên đường lên tiếng:
“Giám đốc, đây là quà từ các bé trong vườn thú gửi cho chị đó~.”
Chúc Du: “Quà hả?”
Bồ câu: “Ừ, quà để chị thú nhồi len cho tụi nó!”
Chúc Du: “…”
Thì tặng cô, mà là tặng nguyên liệu bắt cô quà !
Cô lướt sơ một lượt — trời ơi gần hai chục cục, mà trong đó còn cả lông của báo tuyết với hổ nữa…
Không ngờ mấy con to xác thế mà cũng mê mẩn cái món đồ nhỏ nhắn .
Chúc Du hỏi:
“Ủa, tụi nó ?”
Bồ câu đáp:
“Ngại đó mà, nên nhờ em sứ giả!”
Chúc Du thở dài: “Được , về tụi nó chị nhận nha.”
Bồ câu bay , để cô một núi lông xù, suy ngẫm chỉ một đêm mà cả sở thú đều chị len nỉ.
Cô nào , ba con đầu tiên cô tặng đứa nào cũng dạng .
Một đứa thì khoe lộ liễu, một đứa thì khoe trong im lặng, đứa còn thì ngang nhiên tự hào — ở cái vườn thú , gì chuyện giấu tin gì lâu.
Tuy , đây là đặc quyền chỉ dành cho những bạn thú bộ lông mềm mượt, mấy bạn chim với lông cứng thì , khiến nhiều bé tiếc hùi hụi…
Thời gian thấm thoắt tới ngày Chúc Du tham gia hội nghị.
Không các giám đốc sở thú khác mang theo gì, riêng cô là vác theo một túi lông thú cùng đồ nghề len nỉ.