Cát Trí suýt nữa tin nổi chuyện xảy đúng lúc giám đốc Dư công tác, để tạm thời phụ trách việc trong vườn thú Phàm Dã.
Ưng lông trắng biến mất !
Đây là loài chim quý hiếm mà giám đốc Dư tốn bao công sức, thông qua một dự án hợp tác với Trung tâm Bảo tồn Động vật, mới thể xin đem về trưng bày trong vườn thú.
Phàm Dã thể nhận cá thể ưng lông trắng là nhờ luôn duy trì mối quan hệ hợp tác với Trung tâm, hơn nữa còn nổi tiếng là nơi chăm sóc động vật cực kỳ tận tâm: thức ăn ngon, môi trường sống , vì thế mới ưu ái phê duyệt.
Phải rằng, ưng lông trắng là loài động vật quý hiếm trong danh sách bảo tồn, từ đến nay một vườn thú nào trong nước nuôi dưỡng loại chim cả.
Phàm Dã là trường hợp đầu tiên! Hồi thiết kế chuồng nuôi cho ưng lông trắng, họ còn đặc biệt mời hàng loạt chuyên gia bảo tồn chim đến xem xét, mất nhiều thời gian và chi phí để xây dựng nên khu vực đó.
Vậy mà... chỉ mới một tuần, ưng lông trắng bốc !?
Cát Trí cảm thấy dạo gần đây đúng là xui xẻo tận mạng. Làm phó giám đốc vườn thú Phàm Dã mười năm, lúc nào cũng rón rén trướng của giám đốc Dư, chẳng dám gây chuyện. Thấy giám đốc Dư sắp nghỉ hưu, ông còn âm thầm tưởng tượng viễn cảnh lên giám đốc, sẽ cải tổ, mở rộng ...
Thế mà mới vắng mặt mười ngày, trong vườn xảy hàng loạt sự cố: ban đêm thì thú trong vườn kêu gào loạn xạ rõ lý do, còn bây giờ thì ưng lông trắng trực tiếp biến mất dấu vết!
Nếu tìm , Cát Trí rõ: đừng mơ mộng đến chức giám đốc vườn thú, ngay cả chiếc ghế phó giám đốc hiện tại cũng chắc giữ nổi.
Mà điều đáng sợ hơn là… chuyện xảy đúng ngay thời điểm nhạy cảm, khi vườn thú Phàm Dã đang là đơn vị đăng cai tổ chức hội nghị giao lưu quan trọng. Ông dẫn các vị khách quý tham quan, đến điểm tham quan ưng lông trắng thì… chim mất tăm!?
Cát Trí gồng giữ vẻ bình tĩnh, để lộ chút sơ hở nào, nhanh ch.óng đổi hướng đoàn khách sang khu báo Linh.
Sau khi lưng , ông nghiến răng dằn giọng với chăm sóc:
“Tìm ưng lông trắng về ngay lập tức! Hôm nay sự kiện, dặn kỹ lắm cơ mà? Sao để xảy chuyện như hả?!”
Người chăm thú cũng nước mắt. Chính cũng hiểu con chim biến mất bằng cách nào!
Rõ ràng một tiếng còn thấy nó ăn thịt ngon lành, cúi đầu nhón từng miếng một cách vô cùng hạnh phúc.
Tuy mới chuyển đến Phàm Dã lâu, nhưng ưng lông trắng tỏ dễ nuôi, cả ngày ăn ngon ngủ kỹ, sống thoải mái vui vẻ, ngay cả khi vài con chim khác bay lượn gần chuồng, nó cũng hề phản ứng tiêu cực.
Thêm đó, chuồng nuôi của ưng lông trắng hệ thống phòng hộ kiên cố, nên cũng an tâm tranh thủ… ngủ trưa một lát.
Nào ngờ lúc tỉnh dậy, chim cánh mà bay, tìm quanh cả chuồng mà thấy . Mất tích vô cùng khó hiểu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-190-danh-nhau-roi.html.]
Anh hoảng loạn lao kiểm tra camera giám sát.
Cùng lúc đó, Cát Trí dẫn đoàn khách rời khỏi khu ưng lông trắng.
Dù trong lòng ai nấy đều cảm thấy bất thường, nhưng là khách thì vẫn tôn trọng chủ nhà, theo sắp xếp.
“Ưng lông trắng khỏe ? Không .”
“Chuyển sang tham quan báo Linh ? Được mà, báo Linh cũng thú vị lắm.”
Chúc Du cùng bước đến khu báo Linh sự hướng dẫn của phó giám đốc Cát Trí. Hướng dẫn viên cũng lấy tinh thần, bắt đầu giới thiệu về chú báo Linh đang nuôi dưỡng tại Phàm Dã.
Hóa con báo từng Trung tâm Bảo tồn Động vật giải cứu. Lúc đưa về, nó thương nặng, mặt cũng vết sẹo. Sau quá trình chữa trị, trung tâm xác định nó còn khả năng sinh tồn độc lập trong tự nhiên, nên mới gửi đến vườn thú Phàm Dã để tiếp tục chăm sóc.
Đến nay báo Linh sống ở đây một năm. Hiện tại đang đúng mùa động d.ụ.c, tuổi tác cũng phù hợp để phối giống. Tình cờ, nó mắt một chú báo đực đến từ vườn thú Đồ Bình, hai bên chuẩn sẵn sàng cho việc “ghép đôi”.
Trong lời giới thiệu của nhân viên, chuyện tình của hai chú báo quả thực là duyên trời định.
Phàm Dã từng thử mai mối cho báo cái năm ngoái, liên hệ nhiều vườn thú để tìm bạn đời cho nó.
Thế mà nó chê hết, mắt ai, cứ thế vượt qua mùa động d.ụ.c một , cực kỳ kén chọn.
Năm nay, Phàm Dã rút kinh nghiệm, chuẩn cả loạt “ứng viên tiềm năng”. Cuối cùng, nó gặp báo đực Đồ Bình là “tình yêu sét đ.á.n.h”, cái là dính luôn.
Hướng dẫn viên còn , nếu báo cái sinh con, họ sẽ chia sẻ vài bé báo con cho vườn thú Đồ Bình, đồng thời hoan nghênh các vườn thú khác nhu cầu sinh sản giống cùng hợp tác với Phàm Dã.
Phàm Dã nhiều kinh nghiệm đỡ đẻ, từng hỗ trợ nhiều loài sinh sản thành công.
Khi hướng dẫn viên thao thao bất tuyệt, Chúc Du thì đang chăm chú quan sát chú báo Linh trong chuồng.
Nó nửa nửa duỗi tảng đá, hình săn chắc, bốn chân dài thon, toát lên vẻ tao nhã quý phái. Mặc dù xung quanh nhiều tham quan, nhưng nó vẫn bình thản lười biếng chơi.
Dựa theo quy luật di truyền, con cái của nó chắc chắn cũng sẽ trai còn ngoan ngoãn như bố .
Nghe đến đoạn nếu báo Linh sinh con, Phàm Dã sẽ xem xét gửi một vài bé con đến các vườn thú đủ điều kiện, Chúc Du lập tức thấy lòng rạo rực.
Vườn Linh Khê nhà cô giờ chỉ mỗi Ngạo Sương là báo tuyết. Nếu thêm vài bé báo Linh con nữa, thì quá là vui cửa vui nhà. Dù là báo tuyết báo Linh, báo là một nhà, bốn chín chia đều cũng là họ hàng cả.