Dù thì cô cũng từng tiếp xúc với giống loài , chẳng tí kiến thức gì cả.
Nhân viên chăm sóc gật đầu như gà mổ thóc: “ ạ! Cảm ơn chị! Thật sự cảm ơn chị nhiều!”
Nói xong liền định tiễn cô ngoài, nhưng bốn con lợn vòi tụ quanh Chúc Du, chẳng đứa nào ý định để cô .
Nhân viên chăm sóc ho nhẹ một tiếng, hô khẩu lệnh quen thuộc: “Đi nghỉ ngơi nào.”
Bình thường câu là chúng sẽ tự động tản chơi, nhưng hôm nay… như thấy, vẫn kiên quyết vây quanh Chúc Du như vệ sĩ bảo kê.
Nhân viên chăm sóc đơ tại chỗ, chuẩn xắn tay đuổi mấy bé . thì dễ, mỗi em lợn vòi dài gần hai mét, cao gần một mét, nặng cỡ ba trăm ký, đuổi xong, bế nổi, gọi cũng thèm .
Anh bắt đầu hoang mang: Ủa là ? Chúng nó tính gì chị ?
mà nghĩ kỹ thì hợp lý, vì loài nổi tiếng là nhút nhát, ở trong sở thú mấy năm nay từng gây hấn với ai. Bình thường lạ , là chạy trốn liền. Giờ thì bày cái trò gì ?
Chúc Du liền lên tiếng trấn an: “Không , chắc là tụi nó đói bụng thôi. Để cho ăn một chút nha.”
Thực thì cô cảm nhận là mấy con lợn vòi ... chỉ đơn giản là “nựng”.
thì kỳ quá, thôi thì đành lấy lý do phổ thông nhất mà ai cũng dễ chấp nhận.
Quả nhiên, nhân viên chăm sóc gật đầu lia lịa, mang mớ thức ăn chuẩn gồm cỏ, rau củ và trái cây. Chúc Du liền chia đút từng con một.
Cả bọn đều hiền lành, ba con thì rụt rè e ấp, con còn táo bạo hơn thì cứ cọ cọ Chúc Du như mèo con.
Nhân viên chăm sóc cảnh mà rơi trạng thái ngơ ngác phần, cứ như đang xem cô cho mèo ăn chứ một loài động vật hoang dã nặng mấy trăm ký.
Bình thường, để thức ăn máng, lợn vòi mới tự đến ăn. Chứ kiểu như … bao giờ thấy.
Anh nhớ đến những buổi livestream đây của Chúc Du, cảnh cô cho hổ báo tuyết ăn cũng giống như đang vuốt ve thú cưng trong nhà .
Chắc… đây là truyền thống ở Linh Khê .
Vừa nãy phó giám đốc Cát Trí còn bảo sẽ chọn một sở thú phù hợp để cho mượn một con lợn vòi Mã Lai. Với tình hình hôm nay, chắc suất đó là dành cho Linh Khê , chỉ riêng việc lũ lợn vòi sủng ái Chúc Du đến là quá đủ cơ sở lựa chọn.
Việc cho ăn mất một thời gian, Chúc Du tranh thủ “nựng” thêm tí nữa. Quả nhiên, khi “nựng” đời, cả đám mới tản chỗ khác. Lúc cô rời khỏi khu vực, bốn con còn bịn rịn tiễn cô tận cửa.
Nhân viên chăm sóc thở dài cảm thán: “ nuôi chúng mấy năm cũng đãi ngộ như …”
Chúc Du chỉ thể xòa: “Chắc tại duyên với động vật thôi.”
Vừa bước khỏi khu vực chuồng nuôi, hai một vòng các giám đốc vây quanh chào đón nhiệt liệt.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-193-danh-nhau-roi.html.]
“Giám đốc Chúc, cô cách nào mà với lũ lợn vòi ? Tụi nó còn trốn như thường lệ nữa!”
“Cô đúng là duyên thật đấy!”
“Giám đốc Chúc, là giám đốc vườn thú Lăng Du, hân hạnh gặp cô, mong dịp hợp tác trao đổi với Linh Khê.”
…
Màn tương tác của Chúc Du và lũ lợn vòi khi nãy các giám đốc thấy bộ. Ai cũng loài tính cách nhút nhát, dễ thiết, thế mà mới gặp đầu bám riết buông, ai nấy đều kinh ngạc thôi.
Lúc đó giám đốc Phương mới lên tiếng: chuyện như đầu.
Ông bắt đầu kể buổi đấu giá ở Đài Kinh Sơn, khi Chúc Du thành công đưa Ngạo Sương về Linh Khê. Rồi nhắc chuyện với chú ch.ó vàng nhỏ. Nói tóm , cái gọi là “duyên với động vật” của Chúc Du thể gói gọn trong một hai câu.
Các giám đốc khác thi ngỏ ý kết , hợp tác lâu dài. Suy cho cùng, giữa các vườn thú nhiều hoạt động như trao đổi động vật, chia sẻ kinh nghiệm, hợp tác truyền thông…
Hiện tại tuy Linh Khê là cái tên lớn trong giới, nhưng độ nổi tiếng mạng thì đang tăng vùn vụt. Lại thêm giám đốc Chúc khả năng “thần giao cách cảm” với động vật, ai mà quen?
Chỉ Đường Kế là chẳng buồn tin. Duyên với động vật gì chứ? Chuyện mua báo tuyết Đài Kinh Sơn chắc chắn là thỏa thuận riêng với giám đốc bên đó. Mấy chuyện “linh cảm thần kỳ” chẳng qua là chiêu trò đ.á.n.h bóng tên tuổi mà thôi.
Chúc Du thì từ tốn nhận lấy danh từ các giám đốc. Cô thầm nghĩ lẽ nên in danh sẵn, để còn dễ bề trao đổi.
Phó giám đốc Cát Trí của vườn thú Phàn Dã cũng : “Không ngờ giám đốc Chúc hợp vía với lợn vòi đến thế. Sau mời chị ghé chơi nhiều hơn, chia sẻ thêm kinh nghiệm cho bọn học hỏi.”
Chúc Du khiêm tốn đáp: “Không dám nhận là chỉ dạy. cũng sẵn lòng trao đổi cùng về chủ đề bảo tồn động vật. Mọi đều là dày dạn kinh nghiệm, còn học hỏi nhiều.”
Bảo tồn động vật chính là chủ đề của buổi hội thảo , câu của Chúc Du lập tức đưa khí đúng trọng tâm, một giám đốc khác nhanh ch.óng dẫn dắt thảo luận.
Không khí hội trường trở nên sôi nổi, hào hứng, ai nấy đều hòa nhã.
Thấy dường như quên vụ việc đại bàng lông trắng thể mắt do bệnh, phó giám đốc Cát Trí thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm cảm ơn Chúc Du vì buổi cho ăn lợn vòi vô cùng thành công.
thở còn dứt, thì một nhân viên mặc đồng phục Phàn Dã hoảng hốt chạy đến, mặt mũi tái xanh:
“Giám đốc Cát, !”
“Chúng chuẩn cho hai con báo Linh nhập chuồng, ai dè chúng nó lao đ.á.n.h !”
Mà chính xác thì… đ.á.n.h , mà là con báo đực của Đồ Bình con báo cái nhà đè … đ.á.n.h cho tơi tả!
Cảnh tượng… thật sự là dám luôn.