Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 195: Báo vương của các loài báo

Cập nhật lúc: 2026-02-23 13:18:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

ngoài theo dõi một lúc, Nhuyễn Ảnh vẫn giữ thái độ im lặng tuyệt đối, chỉ gườm gườm canh chừng “con tin” chứ chẳng hé răng câu nào.

 

Cô cũng cứu báo đực, nhưng sợ gần khiến con nổi điên lên thì càng nguy hiểm.

 

Lời đề nghị nêu lập tức dấy lên một đợt bàn luận. Ai nấy đều ngạc nhiên mong chờ – mới nãy trong chuồng lợn vòi, Chúc Du thể hiện năng lực khó tin.

 

Có điều, lợn vòi thì hiền như cục bông, còn báo Linh… là loài săn mồi đỉnh cao. Nhỡ xảy chuyện thì hậu quả khó lường.

 

Chúc Du gật đầu:

“Để thử xem .”

 

sẽ trong chuồng, chỉ ngoài xem thể giao tiếp .”

 

Như sẽ đảm bảo an hơn, cũng tránh việc khiến Nhuyễn Ảnh căng thẳng vì lạ tiếp cận.

 

Dưới ánh mắt dõi theo của tất cả , Chúc Du từ từ bước về phía chuồng báo Linh. Động thái của cô lập tức khiến Nhuyễn Ảnh chú ý – ánh mắt sắc lẹm như d.a.o xoáy thẳng cô.

 

Chúc Du nhẹ nhàng mô phỏng tiếng kêu của báo, hiệu rằng ác ý, chỉ thương .

 

Nhuyễn Ảnh lộ biểu cảm gì, nhưng cũng hành động nào quá khích.

 

Khi cô tiến gần đến vách kính, cả hai – và báo – đối mặt trong im lặng căng như dây đàn.

 

Chúc Du là đầu tiên rời mắt, cất giọng dịu dàng:

“Ôi trời… một cô báo Linh oai phong xinh thế chứ!”

 

Cô bắt đầu “rót mật tai” – nào là Nhuyễn Ảnh bộ lông mượt mà hoa lệ, từng đốm từng vệt đều như họa sĩ vẽ tay, sắc sảo tinh tế.

 

Thân hình thì thon gọn mạnh mẽ, bước uyển chuyển như đang múa, mà khi lao tới thì nhanh như tia chớp, từng cú nhảy là kết hợp hảo giữa sức mạnh và sự thanh thoát.

 

Đôi mắt thì lấp lánh như ngọc quý, soi tỏ từng chuyển động nhỏ của đối thủ, chỉ cần một dấu hiệu là lập tức phản đòn – chiến đấu thần sầu khiến nể phục.

 

Cuối cùng Chúc Du kết bằng câu:

“Quả nhiên, tên em là Nhuyễn Ảnh là để đến móng vuốt sắc bén và pháp nhanh như chớp mà. là kiệt tác của tạo hóa!”

 

mô phỏng tiếng báo kêu khen lấy khen để. Nhuyễn Ảnh bên trong vẫn chẳng biểu hiện gì, tư thế giữ nguyên như cũ, ánh mắt cũng mềm chút nào.

 

Chúc Du bắt đầu nản, vẻ cô nàng báo kiểu dễ dỗ dành. Tuy nhiên cô bỏ cuộc, còn đang nghĩ nên xin trong để tận dụng khả năng “ thiện với thú” của ...

 

Thì đúng lúc – Nhuyễn Ảnh cất tiếng.

 

:

 

“Còn nữa ?”

 

Chúc Du lập tức cảm thấy một luồng khí sung sướng như thể từ lòng bàn chân lao thẳng lên đến đỉnh đầu, khiến tinh thần cô phấn chấn hẳn, lập tức đổi chiêu… tiếp tục tung hê con báo cái lên tận mây xanh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-195-bao-vuong-cua-cac-loai-bao.html.]

 

Mấy lời khen ban nãy dùng thì thể xài , tìm góc mới để khen chứ! Chúc Du nhanh ch.óng nhận rằng Nhuyễn Ảnh hình như tự hào về móng vuốt và răng nanh của , thế là cô xoáy sâu điểm đó để tung hô.

 

Cô bắt đầu mô tả sức chiến đấu "vô song" của Nhuyễn Ảnh: móng vuốt sắc như lưỡi liềm t.ử thần, chỉ cần khẽ quét qua là thịt nát xương tan; răng nanh như đinh thép, đ.â.m sâu kẻ địch như xuyên thủng linh hồn; một cú vả là tan xác con mồi, một cú c.ắ.n là đứt phăng cổ họng!

 

Quả nhiên, trong làn mưa lời khen lấp lánh sắc cầu vồng của Chúc Du, ánh mắt Nhuyễn Ảnh cô cũng dịu hẳn . Đuôi nó vẩy vẩy, trông tâm trạng khá .

 

Chứng minh một điều: chỉ con , mà ngay cả động vật cũng khó cưỡng lời nịnh hót — nhất là loại "nịnh cao cấp" như thế .

 

Đám đông bên ngoài thì sững sờ như tượng gỗ.

 

Cái… gì đang diễn ?

 

Với kinh nghiệm dày dạn trong nghề, họ dĩ nhiên cảm nhận sự đổi trong tâm trạng của Nhuyễn Ảnh. Ban đầu thì căng như dây đàn, ánh mắt hằm hằm chỉ c.ắ.n . Giờ thì… chút giống như đầu gặp mặt — điềm tĩnh, ung dung, thậm chí phần thư thái.

 

Tuy nó vẫn chịu buông "con tin", nhưng tình hình thì lâu nữa Chúc Du sẽ thành công giải cứu báo đực thôi.

 

Chỉ là…

 

trời?

 

Chẳng chỉ ngoài bắt chước tiếng báo Linh gọi mấy câu, tầm năm sáu phút gì đó ? Thế mà xoa dịu một con báo đang như “căng dây nỏ”? Tốc độ quá nhanh!

 

Cần khi họ đến, nhân viên chăm sóc thử đủ cách, kể cả dùng tiếng quen thuộc mà hai năm chăm sóc gây dựng. Vậy mà còn ăn thua. Thế mà Chúc Du gặp đầu "thu phục trái tim" báo cái?

 

Chắc chắn bí kíp gì đó ở đây!

 

Mọi đều chăm chú dán mắt quan sát, cố bắt bí Chúc Du xem rốt cuộc chị “hô biến” như thế nào… thì thấy cô thốt lên:

trong.”

 

Lời chỉ là suy nghĩ của Chúc Du, mà còn là yêu cầu đến từ chính Nhuyễn Ảnh.

 

“Cái gì? Không !” phản đối đầu tiên chính là Cát Trí.

 

Nếu động vật đ.á.n.h dẫn đến thương tích t.ử vong, thì cùng lắm chỉ quy trách nhiệm cho nhân viên hoặc quản lý. nếu thương, thì hậu quả cực kỳ nghiêm trọng.

 

Lúc chỉ là vấn đề an cơ sở, mà còn kéo theo vô tai tiếng, thậm chí đình chỉ hoạt động cũng chuyện đùa.

 

Hơn nữa, Chúc Du là khách mời đặc biệt của hội nghị . Nếu chuyện gì xảy , Phàn Dã đừng mong tổ chức thêm bất kỳ hoạt động nào nữa.

 

Hôm nay xảy đủ loại chuyện đau đầu, Cát Trí nhất định để t.h.ả.m họa thứ ba ập xuống đầu . Nếu , chuyện ông mất chức là thể.

 

Ngược , Đường Kế thì ủng hộ:

“Được, quá! Cảm ơn cô nhiều lắm, giám đốc Chúc, nhất định cứu Tiền Tiền của bọn ngoài an nhé!”

 

 

Loading...