Thấy Chúc Du là “lính mới”, giám đốc Phương giải thích: “Giám đốc Dư là đầu Phàm Dã, nhưng ông bận, thường xuyên bay công tác. Nghe hôm qua xảy chuyện là ông lập tức thu xếp về luôn. Ngày mai sẽ là trực tiếp tiếp đón đoàn chúng đấy.”
Lúc sang hỏi: “Giám đốc Chúc, hôm qua rốt cuộc hai con báo linh xảy chuyện gì ? Sao cô thể tách chúng thế?”
Chúc Du chỉ đáp khéo vài câu, hề tiết lộ gì thêm — vì hôm qua cô hứa với Cát Trí là sẽ giữ bí mật.
Còn gây chuyện – giám đốc Đường Kế – thì im thin thít, từ đầu đến cuối dám về phía cô.
“Giám đốc Chúc, hôm qua may mà cô ở đó đó!” Một giám đốc cảm thán , “Hôm nay phó giám đốc Cát sẽ công bố vườn thú nào mượn heo vòi Mã Lai, đoán chắc là Linh Khê !”
“Ừ, cũng đoán . Mai mốt mà đến Linh Khê xem heo vòi, chắc nhờ cô để dành cho một vé đó nha~.”
Nghe giọng điệu là ngay từng xem livestream của cô – rõ vé cửa Linh Khê hiện giờ cháy hàng cỡ nào.
Chúc Du tươi, vui vẻ nhận lời.
Thật , nếu là hôm qua, khi còn đang điền hồ sơ đăng ký mượn thú, ít viện trưởng vẫn còn háo hức mong đợi.
khi chứng kiến Chúc Du thiết với heo vòi và xuất sắc dàn xếp vụ hai con báo linh choảng , hầu hết đều tin chắc Phàm Dã sẽ chọn Linh Khê.
Dù xét tình cảm lý trí, Chúc Du đều là lựa chọn quá hợp lý.
Và đúng như dự đoán.
Chiều hôm đó, khi sự kiện gần kết thúc, Cát Trí bước lên sân khấu, cúi chào :
“Xin chào các vị khách quý, hôm qua tại vườn thú Phàm Dã xảy một sự cố. Hôm nay thông báo tình hình của hai con báo linh để yên tâm. Con báo đực Tiền Tiền của vườn Đồ Bình bác sĩ thú y chăm sóc và đang phục hồi . Chuyên gia tâm lý động vật cũng thăm khám, tâm lý bình thường. Con báo cái Nhuyễn Ảnh của chúng hiện cũng , trở về khu báo linh, mai thể thăm quan như thường. Mời ghé qua xem.”
Ông dừng tiếp: “Về việc mượn heo vòi Mã Lai, chúng nhận nhiều đơn đăng ký. Để phụ lòng , chúng mời chuyên gia đ.á.n.h giá, quá trình xem xét kỹ lưỡng…”
Cát Trí còn hết câu, ở nhiều ánh mắt hướng về Chúc Du. Tuy ai buông lời gì, nhưng ai cũng đang chờ mong.
Cho đến khi Cát Trí chính thức :
“Cuối cùng, chúng quyết định chọn vườn thú Đồ Bình. Cơ sở vật chất, khí hậu nhà kính và công tác chuẩn của họ đều chuyên gia đ.á.n.h giá là phù hợp nhất với môi trường sống của heo vòi Mã Lai...”
Toàn hội trường lập tức chìm một im lặng kỳ quặc.
Nếu lúc nãy chỉ một lén liếc Chúc Du, thì bây giờ là hàng loạt ánh mắt đồng loạt đổ dồn về cô.
Cảm giác lúc của Chúc Du… cũng gần giống như diễn viên chờ tên xướng lên ở lễ trao giải, ai nấy đều đoán cô sẽ là chiến thắng, ai ngờ kết quả ngược .
Tuy ai lên tiếng, nhưng ánh lên tất cả.
Nói cũng , chọn Đồ Bình cũng đến mức “gây sốc” — dù gì trong mắt nhiều , báo cái của Phàm Dã đ.á.n.h cho báo đực của Đồ Bình thương, nên quyết định thể coi như là để bù đắp.
Chỉ là, nếu xét riêng về mặt “tương tác với động vật”, thì rõ ràng giám đốc Chúc là phù hợp nhất để nuôi heo vòi.
Hôm qua, đầu gặp mặt mà cô thiết với nó. Không gì quan trọng bằng cảm xúc của chính con vật cả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-201-thi-ra-day-chinh-la-dai-bang-long-trang.html.]
tiếc , heo vòi là tài sản của Phàm Dã, dù nghĩ gì, cũng thể gì khác.
Ai nấy đều thầm tiếc nuối cho Chúc Du.
Ấy mà chính chủ chút biểu hiện khó chịu tức giận nào, cô điềm nhiên thu dọn đồ đạc, chuẩn rời khỏi hội trường.
Lúc trong lòng cô chỉ nghĩ đến ưng lông trắng đang ở khách sạn. Hôm qua nó ở lì trong phòng ngoài, ăn như hổ vồ, bây giờ đang đói nữa. Phải về nhanh thôi!
Chỉ tiếc là còn kịp thì một chặn .
Là Đường Kế.
Ông hổ, giọng đầy áy náy: “Xin nha giám đốc Chúc, cũng ngờ Phàm Dã chọn vườn thú chúng . Thật trong lòng , Linh Khê cũng là một nơi .”
Bị cản đường, Chúc Du cau mày, nở một nụ rõ thiện ý: “Vậy ?”
Đường Kế lập tức tiếp lời: “ mà! Hôm qua chúng đều thấy cô thiết với heo vòi thế nào.”
Sau chuyện hôm qua, ai cũng ngầm hiểu nơi thích hợp nhất cho heo vòi Mã Lai là vườn thú của Chúc Du.
Giờ nó thuộc về Đồ Bình, để xoa dịu dư luận và “tạo thiện cảm”, Đường Kế mới chủ động đến bắt chuyện, thể hiện cũng bất ngờ, cũng cảm ơn, cũng vô tội...
thực hư thế nào thì chỉ ông với Cát Trí rõ.
Chúc Du mỉm : “Nếu ông nghĩ thật, cùng đến gặp phó giám đốc Cát, xin chuyển quyền mượn sang Linh Khê?”
Đường Kế đơ .
Gì cơ?
Ông vội vã gượng: “ phó giám đốc Cát công bố bao nhiêu , giờ đổi thì khó xử lắm. thật sự hiểu cho cô...”
Chưa kịp hết câu, Chúc Du ngắt lời:
“Ồ, hóa giám đốc Đường chỉ suông thôi nhỉ. Ông đang vui lắm đúng , nên mới tìm chia sẻ tin mừng . Tuy hiểu niềm vui của ông, nhưng đang bận việc, ông thể chia sẻ với khác nha.”
Rồi cô liền sang gọi tên vài vị đang hóng chuyện bên cạnh:
“Giám đốc Chu, giám đốc Bàng, giám đốc Lý, đúng ạ?”
Mấy hoảng hồn xua tay: “Không , chúng việc gấp, xin phép !”
Ban đầu chỉ định xem trò vui, chứ ai ngờ lôi lên sân khấu nhân vật chính. Bị gọi tên cái là ai nấy chuồn lẹ.
Chúc Du sang Đường Kế, vẫn giữ nguyên nụ dịu dàng:
“Giám đốc Đường, cũng đây. À đúng , nếu con báo đực , thì ông định cho nó xem mắt thì đừng hóa trang nữa nhé — dù cũng thể đeo mặt nạ sống cả đời, đúng ?”
Nói xong, cô ung dung rời .
Vốn dĩ cô định chuyện đó, nhưng lỡ tự dâng đến, thì đừng trách cô khách sáo.