Cách ăn của nó khiến con chim trắng cũng chú ý. Nó dang cánh bay tới, dừng mặt Bạch Vũ Ưng, vài giây, cúi đầu… gắp luôn một miếng từ bát bạn !
Ngay lập tức, con chim trắng phát vài tiếng kêu lanh lảnh “kek-kek”, kiểu như nếm món ngon tuyệt đỉnh, sốc tới mức nên lời!
Nó cao nữa. Cái gì mà thần thái lạnh lùng, khí chất thanh cao gì đấy bay mất — tốc độ ăn của nó thậm chí còn vượt mặt Bạch Vũ Ưng. Một miếng, một miếng, mỗi miếng tới hai giây là nuốt gọn!
Thấy bát “đánh úp”, Bạch Vũ Ưng nổi đóa, ngẩng đầu tức giận mổ về phía chim trắng. Mỏ nhọn như d.a.o sắc lao tới cực nhanh, Chúc Du còn kịp cản, con chim trắng né sang bên, thoắt cái tránh phản công!
Nó vung một vuốt — Bạch Vũ Ưng bay thẳng xuống đất!
Tiếp đó, vỗ cánh một cái hất Bạch Vũ Ưng sang tận góc phòng, tranh thủ thời cơ… nuốt luôn miếng thịt cuối cùng trong bát!
Bạch Vũ Ưng: bàng hoàng – phẫn nộ – bùng cháy! Lại xông lên tiếp, nhưng nữa vỗ bay chút thương tiếc.
Dễ dàng nhận , chim trắng vượt trội hẳn về mặt chiến đấu, đến mức cần dùng móng vuốt mỏ đủ khiến Bạch Vũ Ưng liên tục ăn hành.
Cũng may là nó kiềm chế, từ đầu đến cuối đối phương thương.
Chúc Du ngây , chỉ trong phút chốc thấy hai con chim đấu mấy hiệp liền, vội vàng hét lên:
“Nè nè nè! Đánh cái gì ! Không đ.á.n.h trong phòng, đ.á.n.h thì ngoài!”
Bạch Vũ Ưng uất ức bay ôm lấy Chúc Du, kêu chíu chíu mách tội, ánh mắt cực kỳ oan ức.
Đại ý là: nó bắt nạt em đó! Không chị sẽ bảo vệ em ? Em tội nghiệp thế mà chị xót , bảo vệ em mà…
Chúc Du liếc chú chim lớn lông trắng đang cạnh, ung dung chải chuốt bộ lông n.g.ự.c khi ăn no, trong lòng khẽ thở dài… chuyện thì bảo vệ kiểu gì ?
Cô mà tay chắc chỉ dâng thêm thịt cho kẻ mạnh thôi chứ chẳng giúp gì nổi.
Cô ho nhẹ một tiếng, nghiêm túc :
“Chẳng nó là bạn của em ? Em dẫn nó về đây mà, giờ đ.á.n.h là . Nghe chị , bạn bè với nên giận lâu, hòa .”
Bạch Vũ Ưng tức tối lí nhí:
“Nó giành đồ ăn với em. Em kiểu bạn như . Em đói lắm …”
Chúc Du khựng một chút, đặt đĩa thịt còn bên cạnh nó:
“Đây, chẳng còn một phần nữa ?”
Bạch Vũ Ưng thấy thì vui như mở cờ trong bụng, lao ăn ngấu nghiến. Dù thế, nỗi ám ảnh cướp mất thịt vẫn còn, nó ăn cẩn thận canh chừng động tĩnh của chim trắng.
Chim trắng chỉ cần liếc mắt nó một cái là nó lập tức ré lên tiếng kêu đe dọa, đuổi mời.
Chim trắng thèm để ý, nhún nhảy vài bước về phía bên .
Chúc Du thấy thế thì lo sốt vó, sợ hai “ông thần” choảng tiếp, vội vàng gắp một ít thịt trong phần của Bạch Vũ Ưng bỏ đĩa riêng đặt mặt chim trắng.
Chim trắng cúi đầu ăn tiếp.
Vài phút , cả hai ăn sạch sành sanh, vẻ mặt lông mày là đều no căng và cực kỳ thỏa mãn.
Chúc Du dọn dẹp đống khay đĩa nhựa dùng một , nghiêm túc xuống đối diện hai con chim, nghiêm giọng :
“Không đ.á.n.h nữa.”
Bạch Vũ Ưng: “Chíu chíu.”
Đánh mà đ.á.n.h, tụi em chơi thôi mà.
Chim trắng gì, nhưng cũng lặng lẽ tỏ vẻ đồng tình.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-203-lai-them-mot-be-nua.html.]
Chúc Du cả hai bằng ánh mắt soi mói:
“Lúc nãy rõ ràng giành đồ ăn còn gì!”
Bạch Vũ Ưng lập tức chữa cháy:
“Chơi chơi thôi mà…”
Chúc Du: …
Chơi kiểu gì mà vỗ bạn bay đập đầu ghế sofa hả?
Mà Bạch Vũ Ưng cũng chẳng dạng , dùng cả mỏ lẫn vuốt để phản công, chỉ là kỹ năng bằng nên đ.á.n.h bại thôi. Lúc nãy còn mạnh miệng tuyên bố “ kiểu bạn thế ” nữa chứ…
hai con chim giờ kề vai sát cánh, mặt mũi y chang , cô đành thở dài — chắc là hiểu thế giới của... chim .
“Bạch Vũ Ưng, bạn của em là loài gì thế?” Chúc Du nghiêng đầu hỏi.
Bạch Vũ Ưng ngơ ngác — .
Chúc Du đành dùng đến tuyệt chiêu nhận dạng bằng hình ảnh. Tra xong, cô cũng sững sờ.
— Vân Chuẩn*! (*giống chim ưng, nhưng nhỏ hơn.)
Chim săn mồi!
Thuộc loài động vật bảo vệ cấp II!!
Cô kiểm tra đối chiếu kỹ càng, từ màu sắc, vằn lông đến dáng hình, cuối cùng cũng xác nhận — sai !
“Bạch Vũ Ưng, ngờ bạn em cũng gớm mặt đấy nha~.”
Quả nhiên, chim quý hiếm thì chơi với chim quý hiếm?
mà nghĩ trong vườn thú Linh Khê, chồn trắng — loài bảo vệ trọng điểm — cũng chơi với chồn nâu, còn học cả mớ “từ ngữ lành mạnh” từ nó...
Chúc Du sang chim trắng, nghiêm túc hỏi:
“Chuẩn Chuẩn, em theo chị về Linh Khê ? Bên chị …”
Còn kịp giới thiệu nào là chế độ ăn uống, sinh hoạt vui chơi… thì Vân chuẩn hô to một tiếng.
Muốn! Bạch Vũ Ưng kể hết cho em . Em !
Chúc Du ngờ gặp chuyện thế . Ban đầu cô đến buổi giao lưu để học hỏi, ai ngờ vớ một con chim quý hiếm gần như nguy cấp, lượm tiếp thêm một em vân chuẩn.
Cô xoa đầu Bạch Vũ Ưng:
“Giỏi lắm, bảo bối!”
Chưa chính thức nhập biên chế của vườn thú mà mang về thêm nhân sự mới. Bạch Vũ Ưng đúng là HR thiên tài!
Bạch Vũ Ưng hí hửng chíu chíu vài tiếng, cọ cọ cánh tay cô, hiệu: “Xoa tiếp ~.”
Vân Chuẩn đang mải chải lông bên cạnh thấy cảnh đó thì lặng lẽ nhảy tới gần hai bước, cũng tranh thủ… vuốt ve một cái.
Tối đến, khi lên giường chuẩn ngủ, đầu óc Chúc Du vẫn mải miết suy nghĩ: Phải xây chuồng chim săn mồi thế nào cho vườn thú Linh Khê đây?
Ban đầu khu nuôi chim loài nào thuộc dòng ăn thịt, bây giờ tự dưng hẳn hai “ông thần”.
Cô định tham khảo mô hình của vườn thú Phàm Dã, nơi đó chuồng chim và chuồng chim săn mồi đặt gần . dù đều là chim, thì... một bên là thức ăn, một bên là kẻ săn, để gần thì chút nào.
Cách nhất là dựng một bức tường chắn ngăn đôi — bên nào ở bên nấy, xâm phạm, ảnh hưởng.