Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 207: Cuộc nổi dậy của động vật

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:17:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mấy con thì cứ kêu chí ch.óe thể hiện sự phẫn nộ. Một giao tiếp hơn thì cử đại diện đến “tường trình” oan ức chịu đựng.

 

Chúc Du gật đầu nghiêm mặt:

“Chị .”

 

“Chuyện quá tệ thật.”

 

“Chị nhất định sẽ truyền đạt yêu cầu của tụi em.”

 

Dư Huyền Tăng nhỏ giọng hỏi:

“Giám đốc Chúc, cô đang… ?”

 

Trông như đang chuyện với chim một cách… nghiêm túc. Có khi nào cô cần… gọi cấp cứu ?

 

Chúc Du tỉnh bơ:

“Chim ở Phàm Dã việc quanh năm suốt tháng, góp công lớn doanh thu của vườn thú. Giờ tụi nó yêu cầu dùng loại thức ăn cũ, và nhất quyết xử lý nghiêm Cát Trí.”

 

“Bị oan mà!” Cát Trí kêu to, “ chuyện đó!”

 

Trong lòng ông loạn như tơ vò. Rõ ràng ông giấu đầu kín, Chúc Du phát hiện ? Ông lập tức chất vấn:

“Giám đốc Chúc, với cô thù oán gì, vu khống ?”

 

một lòng vì Phàm Dã, tuyệt đối bao giờ dám đổi đồ ăn của thú!”

 

Vừa xong, Cát Trí bỗng thấy đùi đau điếng. Cúi đầu xuống — trời ơi, một con gấu trúc đỏ đang trèo lên chân ông , ... vả thẳng một cái rõ đau!

 

“Gừuuuuu~.” gấu trúc giận dữ hét lên.

 

Còn chối nữa ! Đồ tồi!

 

Phía , mấy chục con gấu trúc đỏ lao tới, từng bóng đỏ-đen mượt mà chạy như bay, tụ thành một đoàn lông lá bông xù, đồng loạt xông … đ.á.n.h !

 

Giữa thanh thiên bạch nhật, gấu trúc đỏ tay!

 

Cả đàn đồng loạt gào lên đầy phẫn nộ, ai oan thì hét oan, ai thù thì tính thù, âm thanh rối rắm vang khắp vườn thú!

 

Chúc Du nhân cơ hội ngay:

“Vườn thú Phàm Dã chỉ đổi thức ăn cho chim, mà cả trái cây cho gấu trúc đỏ cũng đổi luôn. Trái cây khô khốc, mọng nước, ăn nhạt như nước ốc, đồ dỏm hết!”

 

Cát Trí ôm đầu rên rỉ vì đ.á.n.h tơi tả, đám nhân viên chăm thú cuối cùng cũng lật đật chạy tới, nào nấy thở hồng hộc, vội vàng lao "giải cứu" Cát Trí.

 

Cát Trí vội la lên:

gì hết—.”

 

“Im miệng!” Dư Huyền Tăng gắt. Đến nước mà ông còn hiểu chuyện thì đúng là đầu đất. Ai cũng động vật linh tính, ai đối xử với chúng và ai . Đó cũng là lý do ông thích việc ở vườn thú – nơi tình cảm qua như .

 

Ông ở Phàm Dã bao năm nay, tuy dám bọn thú yêu quý, nhưng ít nhất cũng từng đ.á.n.h bao giờ.

 

Còn Cát Trí? Vừa nãy rõ ràng bao nhiêu con thú xông tới đ.á.n.h mỗi ông . Có ngu mới hiểu vấn đề ở .

 

Ông đau lòng khôn xiết, nghiêm giọng :

“Cát Trí, thật ngờ thừa dịp công tác mà chuyện như !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-207-cuoc-noi-day-cua-dong-vat.html.]

 

Cát Trí vẫn cố gắng biện bạch:

“Giám đốc Dư, oan mà! Có ai đó hãm hại , đây rõ ràng là một âm mưu—.”

 

“Bịch! Bịch!” tiếng bước chân nặng nề vang lên. Một con chuột túi lao vèo tới như gió, gương mặt đầy phẫn nộ, cơ bắp cuồn cuộn, ánh mắt long lên sòng sọc, đang chuẩn … đ.ấ.m .

 

Chúc Du lập tức :

“Không chỉ , ông còn đổi cả cỏ cho chuột túi ăn.”

 

Cát Trí hốt hoảng:

—.”

 

“BỐP!” chuột túi đ.ấ.m thẳng một cú ông .

 

So với đòn "cào nhẹ" của chim ch.óc gấu trúc đỏ, thì cú đ.ấ.m đúng là "một hit mất nửa cây m.á.u".

 

Chúc Du vẫn lạnh lùng tiếp tục:

“Không chỉ đổi cỏ, mà còn luôn cả mấy loại ngũ cốc.”

 

Cát Trí gào lên:

—.”

 

“BỐP!” một cú nữa.

 

Chúc Du dừng :

“Còn huỷ luôn mấy món snack rau củ chuyên dụng nữa.”

 

Cát Trí run rẩy nắm đ.ấ.m đang giơ lên mặt, suy sụp, hét toáng lên:

 

sai ! Đừng đ.á.n.h nữa!”

 

Người đ.á.n.h thì còn kiện cáo đòi bồi thường , chứ chính thú trong vườn thú nhà đ.á.n.h thì chỉ … nuốt nước mắt mà chịu.

 

Lúc , nhân viên chăm sóc chuột túi cuối cùng cũng chạy tới, thở hổn hển mà kéo con thú đang nổi giận .

 

Dư Huyền Tăng gần như choáng váng. Bao nhiêu năm ông việc trong Phàm Dã, dám là hy sinh quên , nhưng ít cũng việc tận tâm tận lực, từng để xảy sự cố nghiêm trọng nào. Vườn thú vẫn phát triển định.

 

Vậy mà giờ đây, ở tuổi , ông "ngã ngựa" vì cho kỹ. Nếu ông về muộn thêm vài hôm, ai mà Phàm Dã sẽ thành cái dạng gì?

 

“Cát Trí, khiến quá thất vọng!” Ông nghiến răng.

 

Cát Trí giờ đây chỉ co ro ôm đầu, dám hó hé nửa câu, sợ động vật “xử lý”.

 

Lúc , những con thú khác trong khu nuôi thả cũng lục tục kéo tới, từng tốp từng tốp rì rầm... tố cáo! Khung cảnh hoành tráng khác gì biểu tình tập thể.

 

Dư Huyền Tăng ngây thốt nên lời.

 

Cả bầy thú bu thành vòng tròn mấy lớp, con nào con nấy đều lên tiếng, khí rối rắm đến cực điểm.

 

Ông từng gặp tình huống nào như thế trong đời. Trong lúc còn đang loay hoay xử lý thì Chúc Du bước lên.

 

 

Loading...