Cô cầm một quyển sổ và một cây b.út, thản nhiên đến mặt đại quân động vật, cất cao giọng:
“Các bạn gì oan ức, điều gì kiến nghị, cứ thẳng ! sẽ ghi chép từng ý kiến một. Giám đốc Dư cũng mặt ở đây, ông nhất định sẽ chủ cho các bạn!”
Lời cô dứt, cả rừng thú liền đồng loạt... đầu Dư Huyền Tăng! Cảnh tượng cứ như phim b.o.m tấn.
Dù từng trải qua trăm trận mưa gió, Dư Huyền Tăng cũng rùng , gật đầu gượng gạo.
“ , các bạn yên tâm, … sẽ chủ cho !”
Lần đầu tiên trong đời ông câu … với thú. Cảm giác cứ như đang đóng một tiểu phẩm hài nào đó.
lời ông rõ ràng tác dụng! Ngay đó, bầy thú trật tự xếp hàng, mỗi nhóm cử một “đại diện” đến chuyện với Chúc Du, cô thì tay ngơi , b.út lia lia đến nỗi tóe lửa.
Trời ạ…
Phàm Dã nhiều vấn đề thật đấy.
Trên giấy tờ thì là vườn thú hàng đầu: đất rộng, tiếng tăm vang xa, lượng khách dồi dào, doanh thu khủng… Ai mà ngờ bên trong rối như tơ vò, ngay cả chỉ hạnh phúc của thú nuôi cũng thấp tè.
Chúc Du liếc Dư Huyền Tăng, thầm nhủ: tuyệt đối thể vết xe đổ .
Ánh mắt cô khiến ông chột nhột nhạt, cảm giác như nguyên đàn kiến bò quanh .
Lúc , một tiếng gọi vang lên:
“Ơ kìa xem! Cả bầy thú đang tụ tập bên kìa!”
Một vị khách du lịch theo chân thú tới phát hiện sự việc, liền gọi cả nhóm bạn tới xem cùng.
Sắc mặt Dư Huyền Tăng đổi ngay lập tức. Khu vực vốn là khu cấm khách, nhưng do đám thú quá "ồn ào", nên thu hút ít tò mò kéo tới.
Chuyện trong vườn thú thì kiểu gì cũng xử lý, nhưng tuyệt đối thể để lộ ngoài. Nếu , danh tiếng Phàm Dã coi như tiêu tùng.
Dư Huyền Tăng đang định sai nhân viên khuyên khách thì thấy dòng ùn ùn kéo đến, đông như trẩy hội, kiểu thể " vài câu là xong".
Chúc Du vẫn đang chăm chú ghi chép, còn Dư Huyền Tăng thì đang tìm cách chữa cháy. kịp mở miệng thì khách du lịch nhận :
“Ơ kìa, giám đốc Dư, các ông đang gì ?”
Cảnh tượng ông cùng nhân viên và bầy thú tụ họp với , trông chẳng khác nào đang chương trình "Người và thú – tình bất tận".
Chưa kịp đáp, một khác chen :
“Các ông đang chuẩn chương trình mới hả?”
“Hay là quảng cáo? tới đây vì xem quảng cáo đài XX đấy!”
“Không ngờ may mắn thấy cảnh tượng , đúng là lời đồn sai mà!”
“Ơ? Cô là ai ?” một vị khách thấy Chúc Du trong đám thú, tò mò hỏi.
lúc đó, Chúc Du ghi xong lời "khiếu nại" cuối cùng, gập sổ , giơ tay vẫy chào .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-208-cuoc-noi-day-cua-dong-vat.html.]
Cô vốn livestream nhiều mạng nên chút tiếng tăm. Lập tức nhận :
“Là giám đốc Chúc của vườn thú Linh Khê!”
“Trời ơi! Linh Khê sắp hợp tác với Phàm Dã ? Giám đốc Chúc mà mặt ở đây thì chắc là thật !”
“Ghê thiệt! Linh Khê lên hương nha!”
Dư Huyền Tăng lập tức gật đầu theo sóng:
“ , đây là giám đốc Chúc của Linh Khê. Hôm nay chúng đặc biệt mời cô đến cùng giao lưu với động vật!”
Một khách khác hỏi:
“Vậy hai bên chuẩn mắt sản phẩm đồ lưu niệm theo chủ đề động vật ?”
Dư Huyền Tăng lập tức gật đầu:
“Chúng sẽ cân nhắc.”
Lại hỏi:
“Giám đốc Dư, mấy đang chương trình gì ?”
Ông đáp luôn:
“Chúng ghi khoảnh khắc hài hòa giữa con và động vật – cùng sống chung hành tinh .”
Câu dứt, thấy một con thú tiến về phía khách tham quan, khiến Dư Huyền Tăng giật thót, định kêu nhân viên kéo tụi nó về ngay.
Vừa ông tận mắt chứng kiến sức tấn công của đám thú, bình thường ngoan hiền là , mà mới nãy "tẩn" Cát Trí nương tay. Ông sợ chúng nguôi giận, lỡ chuyện với khách thì…
Chúc Du liền đưa tay cản :
“Giám đốc Dư, xin hãy chờ một chút.”
Ngay đó, Dư Huyền Tăng tận mắt chứng kiến một cảnh tượng khó tin:
Từng con thú nhẹ nhàng tiến về phía khách du lịch, chầm chậm len qua giữa đám đông. Có con còn tinh nghịch lấy thể cọ nhẹ khách.
Những vị khách "va nhẹ" đều kinh ngạc chuyển sang vui mừng, mặt mày rạng rỡ như trúng .
Ban đầu còn sợ, nhưng khi thấy an , thử đưa tay vuốt ve một con thú.
Con vật những né tránh, mà còn nghiêng đầu về phía khách như đáp .
Từ bất ngờ đến thích nghi, chuyển sang hào hứng — khoảnh khắc và hiếm , vì động vật thả rông hiếm khi cùng xuất hiện đông đủ như .
“Thật sự quá tuyệt vời, Phàm Dã đúng là vườn thú đỉnh nhất!”
“May mắn ghê, đúng lúc tới nơi, chứng kiến luôn cảnh hậu trường!”
Cả đoàn khách cảm thán ngớt.