“Gừ…” Bé hổ phát một tiếng gầm thấp.
Lần , ngay cả Dư Huyền Tăng cũng chút tủi trong tiếng gầm .
Quả thật, trong tự nhiên, hổ là chúa tể rừng xanh. ở đây, so với mấy loài siêu quý hiếm khác, độ đặc biệt của nó lu mờ.
Dư Huyền Tăng vội vàng giải thích: khu hổ vốn xây dựng bằng vật liệu cao cấp nhất, thiết kế còn do chuyên gia hàng đầu đảm nhận. Vì thứ vẫn vận hành nên mới sửa chữa, chứ là bỏ bê.
Và ông hứa sẽ đối xử công bằng, chu đáo với tất cả động vật trong vườn.
Nghe , bé hổ chỉ khịt mũi gác cằm lên tảng đá, cào rào chắn nữa nhưng cũng chẳng buồn để ý tới ai.
Dư Huyền Tăng cảm thán:
“ là giống con nít, dỗi thì dỗi, chứ dỗ một cái là dịu liền.”
Chúc Du nghiêm túc nhắc nhở:
“Ông nhớ giữ lời đó nha.”
“Chắc chắn ” Dư Huyền Tăng gật đầu.
Chứ Chúc Du , bé hổ còn lẩm bẩm một câu khi :
“ sẽ... xem ông thể hiện thế nào .”
Sau khi dỗ dành hết lượt các "bé quậy", Dư Huyền Tăng cũng thở phào nhẹ nhõm. Quay sang Chúc Du, ông chân thành :
“Cảm ơn cô nhiều lắm. Lát nữa nhớ báo tất cả các yêu cầu của tụi nhỏ, sẽ xử lý từng cái một.”
Chúc Du đồng ý.
Dư Huyền Tăng thật sự ngờ về Phàm Dã đụng chuyện lớn như thế. Cũng may nơi tổ chức hội nghị giao lưu ngay cạnh vườn thú, càng may hơn là Chúc Du ở đây, nếu e rằng hậu quả khó mà lường nổi.
Không chỉ danh tiếng Phàm Dã tiêu tan, mà mấy đứa nhỏ trong vườn cũng sẽ chịu khổ.
Giờ phút , Dư Huyền Tăng thật lòng kết giao với Chúc Du. Dù đó từng danh Linh Khê, nhưng chỉ cần Chúc Du còn là giám đốc ở đó, ông tin rằng chẳng bao lâu nữa, tên tuổi Linh Khê sẽ vang xa khắp cả nước.
Tuy mới Cát Trí “đâm cho một nhát”, nhưng Dư Huyền Tăng tin lầm thêm nữa.
Ông chủ động mời:
“Giám đốc Chúc, giờ cô rảnh ? đưa cô đến tham quan khu bảo tồn của đại bàng lông trắng. Con đó là loài chim mới nhập về, cả nước chỉ Phàm Dã là sở hữu đấy.”
Kết bạn thì cũng khoe của một tí chứ, ai kết giao với thực lực cả.
Chúc Du vui vẻ đồng ý. Cô vốn cũng xem thử con đại bàng lông trắng của Phàm Dã giống con từng chủ động tìm đến cô . Dù , cô cũng từng tận mắt thấy loài chim bao giờ.
Lần đến đây, đại bàng còn đang ốm. Giờ Dư Huyền Tăng chủ động mời, chắc là khỏe .
Hai trò chuyện về phía khu triển lãm đại bàng. khi đến nơi, cả khu trống trơn, một bóng chim.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-210-cuoc-noi-day-cua-dong-vat.html.]
Dư Huyền Tăng vẫn nghi ngờ gì, gọi nhân viên:
“Con Bạch Vũ Ưng ? Hôm nay ngủ quên hả?”
Ông sang giải thích với Chúc Du
“Con ... mê ngủ một chút. Bình thường cũng thích bay nhảy nhiều .”
Ai dè, nhân viên mặt mày tái mét, năng lắp bắp.
Linh tính chẳng lành, Dư Huyền Tăng định hỏi thì nhân viên òa :
“Giám đốc ơi, ông về là quá! Con Bạch Vũ Ưng... mất tích ! Phó giám đốc Cát Trí cho tụi cháu báo ngoài!”
“Cái gì?!” Dư Huyền Tăng tưởng như sét đ.á.n.h ngang tai.
Nhân viên kể :
“Con Bạch Vũ Ưng mất tích hai hôm . Tụi cháu kiểm tra camera mòn cả mắt, lục tung cả khu cũng thấy. Thật sự nó ...”
Hai mắt Dư Huyền Tăng tối sầm , suýt thì ngất xỉu.
Nhân viên vội đỡ lấy, mặt mếu máo:
“Giờ hả giám đốc?”
Dư Huyền Tăng gầm lên:
“Đi bắt ngay Cát Trí cho !”
Lúc ông thật sự tức đến phát điên.
Ông thể tin : Cát Trí chỉ tráo thức ăn của động vật, tự ý cho mượn heo vòi, giờ thất lạc con Bạch Vũ Ưng!
Loài đó, ông mất công mất sức suốt bao lâu mới xin về, tin tức còn đăng cả web chính thức, khách tham quan mới lũ lượt kéo đến.
Giờ thì xem cái gì? Xem... chuồng trống ?
Quan trọng hơn, con Bạch Vũ Ưng vốn mất khả năng săn mồi, mới đưa về nuôi dưỡng. Mà thả nó ngoài là chỉ đường c.h.ế.t đói.
Trong khi lượng loài còn vốn ít ỏi...
Lúc Dư Huyền Tăng thật sự chỉ đ.ấ.m c.h.ế.t Cát Trí.
Ông run giọng hỏi:
“Còn... còn con vật nào mất nữa ?”
Nhân viên rụt rè cúi đầu, lí nhí:
“Nghe ... con Vân Chuẩn cũng thấy nữa.”
Dư Huyền Tăng suýt nữa tắc thở.
Còn Chúc Du, lúc đến tên hai loài chim quen thuộc, ánh mắt cô trở nên... khó tả.
Dư Huyền Tăng cùng nhân viên vẫn còn đang hoảng loạn tột độ, chẳng ai để ý tới biểu cảm lạ lùng của cô cả.