Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 217: Thế cô có ngại thêm một bé nữa không?

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:28:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc vườn thú mở cửa đón khách, trong sân chỉ nhân viên nên cũng gây chú ý gì lớn.

 

Khi thấy Chúc Du phát hiện , một bé gấu trúc con dũng cảm nhất trong đám liền tiến lên phía , thử trèo lên cô. Đôi mắt tròn xoe ướt ướt, cô chăm chú như thể cô là… táo đỏ hóa .

 

Chúc Du bật , cúi xoa đầu nó:

“Gấu trúc nhỏ, em đang gì đó?”

 

Bé gấu trúc như tiếp thêm sức mạnh, trèo càng hăng hơn, cứ như chắc chắn trong túi cô giấu đồ ăn — dù hôm nay cô thật sự chẳng mang gì theo cả.

 

Chúc Du dở dở :

“Đói ? Mau về ăn sáng nào.”

 

bé gấu trúc nhỏ rõ ràng định đầu. Đầu nó cứ cọ cọ cô, bên chạm một chút, bên dụi một chút, chẳng khác gì một chú cún con nũng.

 

Chúc Du phì :

“Bên vườn thú chị cũng một bé gấu trúc nè.”

 

“Yyyeeng~~.”

 

Một tiếng kêu lanh lảnh vang lên. Không là từ con nào trong đám gấu trúc kêu —.

“Vậy chị phiền… nuôi thêm một con nữa ?”

“Yyyeng!”

Hai con nhé!

Ba con luôn nè!

 

Đám gấu trúc nhỏ thi kêu loạn cả lên, nhiệt tình chuyển hộ khẩu, sẵn sàng theo cô về nhà mới!

 

Chúc Du sững , đau đầu nghĩ xem nên giải thích cho chúng hiểu: cái cứ xung phong là ...

 

Lúc , một giọng quen thuộc vang lên lưng:

“Giám đốc Chúc, ở đây?”

 

Dư Huyền Tăng đến vườn thú, thấy cảnh tượng mặt thì sửng sốt:

“Sao tụi nhỏ vây quanh cô ? Có chuyện gì ở vườn thú ?”

 

Ông vội hỏi tiếp:

“Không lẽ còn chỗ nào tụi nó hài lòng?”

 

Chúc Du bật :

“Không .”

 

Thật là tụi nó… theo về nhà mới thôi.

 

chuyện dễ. Lát nữa cô còn định dày mặt hỏi xem giám đốc Dư thể bán hai con chim to nữa kìa.

 

“Giám đốc Dư, chuyện chính luôn nhé.” Chúc Du chủ động đề nghị.

 

Dư Huyền Tăng ngẩn :

“Được. còn tụi nhỏ…”

 

Chúc Du vẫy tay gọi đám gấu trúc:

“Mấy đứa chơi nhé, chị việc cần với giám đốc.”

 

Vừa lượt xoa đầu từng bé một.

 

Một chú gấu trúc nhỏ kêu lên to rõ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-217-the-co-co-ngai-them-mot-be-nua-khong.html.]

“Chị đang bàn chuyện dọn nhà cho tụi em ?!”

 

Chúc Du: …

Cái gì cũng nghĩ hết ha!

 

Cô mỉm nhẹ nhàng:

“Nghe lời nha, gọn sang hai bên nào.”

 

May mà động vật ở Phàm Dã khá điều, nhanh ch.óng tự động dạt sang hai bên nhường đường.

 

Dư Huyền Tăng thấy cảnh mà tán thưởng thôi:

“Giám đốc Chúc, cô thật sự quá giỏi, tụi nó lời cô như đúng là hiếm .”

 

Vườn thú Linh Khê một lãnh đạo như Chúc Du, tương lai phát triển chỉ là chuyện sớm muộn. Dư Huyền Tăng càng thêm tin tưởng việc hợp tác lâu dài giữa hai bên.

 

Cả hai vốn đều ý hợp tác, tuy mục tiêu giống , nhưng ít nhất biểu hiện bên ngoài đồng nhất. Bởi nên khi bước văn phòng, khí trò chuyện hết sức vui vẻ và cởi mở.

 

Bên ngoài cửa sổ, đám gấu trúc nhỏ vẫn còn bám lấy bậu cửa, dán mặt kiếng hóng chuyện. chẳng bao lâu , nhân viên chăm sóc đến lôi từng đứa — mà cách lôi khá… thiết thực: nắm đuôi kéo từng bé một.

 

Sau màn xã giao, Chúc Du thẳng chuyện chính:

“Giám đốc Dư, thật hôm nay đến… một chuyện đường đột.”

 

Dư Huyền Tăng vẫn giữ thái độ thiện, rót :

“Cô gì cứ , cần khách sáo.”

 

Chúc Du hít sâu một :

“Ông thể… bán Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn cho bên ?”

 

Dư Huyền Tăng đang nhấp ngụm thì… sặc!

“Khụ khụ khụ!!!”

Trời ơi, câu thẳng như thế ai mà nghẹn!

 

“Ông từ từ .” Chúc Du vội vàng đưa khăn giấy, nhẹ giọng tiếp lời:

“Tối qua Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn tới phòng . Chúng theo về nhà mới. Lúc đầu, khi gặp tụi nó, cứ tưởng là động vật hoang dã, đó chúng đồng ý đến vườn thú thì hứa với chúng là sẽ cùng về Linh Khê. Mãi hôm qua mới … thì hai đứa vốn là thú của Phàm Dã.”

 

Mấy lời xã giao khách sáo lúc nãy cũng đủ , Chúc Du giờ chẳng buồn vòng vo nữa, chuyện vốn thể mập mờ cho qua .

 

“Giám đốc Dư, nếu ông đồng ý chuyển nhượng Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn cho Linh Khê, bên nhất định sẽ chăm sóc chúng chu đáo. Nói thật là… còn nghĩ sẵn thiết kế khu nuôi cho tụi nó chứ.”

 

Dư Huyền Tăng hỏi :

 

“Ồ? Giám đốc Chúc định thiết kế thế nào ?”

 

Chúc Du chút ngạc nhiên câu hỏi đó, nhưng vẫn chia sẻ ý tưởng: chim thì sống giữa núi rừng tự nhiên, mới gọi là tự do thực sự.

 

Dư Huyền Tăng gật gù:

 

“Công nhận, như chắc chắn hơn nhốt trong chuồng. Có điều… như cô cũng thấy đấy, Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn thích bay lung tung, lỡ chúng bay khỏi vườn thú thì ?”

 

Chúc Du chắc nịch:

 

“Chúng sẽ bay . Lần tụi nó rời khỏi đây là để đến tìm mà.”

 

Dư Huyền Tăng cảm giác như b.ắ.n trúng tim. Nhớ sáng nay nhân viên báo : hai con chim to dùng hết trí thông minh để phá khoá, trốn khỏi chuồng — giữ kiểu gì cũng nổi.

 

 

Loading...