Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 219: Tranh cuộn Bạch Hổ!

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:28:21
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Sáng nay, tâm trạng của hai nhân viên chăm sóc Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn chẳng khác nào trải nghiệm trò tàu lượn siêu tốc. Vừa mới tới chỗ phát hiện hai chú chim to tướng ... trốn trại, mà với tiền sử trốn chuồng dày dặn thì hai "tên tội phạm tổ chức" quá rành đường nước bước .

 

Hai vội vã báo ngay cho giám đốc Dư, ai ngờ bao lâu, hai chú chim ... thong thả bay về như thể dạo vòng quanh khu phố, dáng vẻ hết sức tự nhiên như “ đây chỉ hóng gió một chút thôi mà”.

 

Lúc , giám đốc Dư dẫn theo Chúc giám đốc đến chuồng chim, tuyên bố một câu khiến cả hai nhân viên sững sờ:

 

“Trong thời gian diễn hội giao lưu, Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn sẽ tạm ở Phàm Dã. Sau khi hội kết thúc, giám đốc Chúc rời , hai chú chim cũng sẽ theo cô về Linh Khê.”

 

Hai sang , đầu tiên là im lặng, đó đồng thanh một ý nghĩ: Chúng nhầm đúng ?

 

Cuối cùng, nhân viên chăm sóc Bạch Vũ Ưng lấy hết can đảm hỏi :

 

“Giám đốc Dư, ý ông là sẽ để Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn sang Linh Khê triển lãm vài hôm ạ?”

 

Họ cũng từng , những vườn thú nổi tiếng sẽ cho động vật “ lưu diễn” ở nơi khác, nhưng thường là gần và điều kiện tương tự, hơn nữa là những con vật tính khí định.

 

Mà Bạch Vũ Ưng với Vân Chuẩn — xin , cái hồ sơ “phá chuồng trốn trại” của tụi nó là dạng , tuyệt đối thuộc loại “ngoan ngoãn giao lưu”.

 

May là giám đốc Chúc, họ mới tìm tụi nó về, nên cũng hiểu phần nào lý do giám đốc Dư quyết định như .

 

Dư Huyền Tăng lắc đầu:

 

“Không cho mượn triển lãm, mà là chuyển nhượng . Hai chú chim sẽ tặng cho vườn thú Linh Khê.”

 

Chúc Du bên cạnh, nở một nụ lễ phép nhẹ nhàng như chẳng gì đặc biệt, dù trong lòng thì đang âm thầm hò hét tưng bừng.

 

Hai nhân viên thì hết sức thể bình tĩnh.

 

“Giám đốc Dư! Bạch Vũ Ưng là ông cực khổ lắm mới xin về cơ mà!”

 

“Còn Vân Chuẩn thì sống ở Phàm Dã nửa năm , nó quen nơi , nếu đột ngột chuyển , nó sẽ thích nghi nổi ạ!”

 

Nhân viên chăm sóc Bạch Vũ Ưng bắt đầu nghi ngờ tỉnh ngủ . Nếu thì mấy lời... tưởng như viển vông từ chính miệng giám đốc Dư?

 

Bản ông giờ trân quý Bạch Vũ Ưng đến mức xây chuồng cũng tỉ mỉ từng chút, còn từng đích đút ăn cho nó. Lúc tin nó mất tích, ông tức đến suýt ngất. Vậy mà giờ bảo… tặng ?

 

Hợp tác thiết cỡ nào cũng tới mức tự tay “chặt thịt” như vầy chứ?

 

Dư Huyền Tăng dịu giọng, chậm rãi :

 

đưa quyết định khi suy xét kỹ. Điều quan trọng nhất — ý nguyện của động vật. Đêm qua Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn trốn khỏi chuồng là để tìm giám đốc Chúc. Giữa bọn họ duyên, giữ cũng chẳng giữ nổi.”

 

Rõ ràng là giám đốc Dư buông tay.

 

hai nhân viên thì . Một còn cố gắng níu kéo:

 

“Có thể là vì mấy ngày qua Bạch Vũ Ưng sống cùng giám đốc Chúc, nên sinh thói quen thôi ạ. Chứ chắc là…”

 

Lời còn dứt thì đồng nghiệp nhéo tay hiệu — Nói ít thôi! Bạch Vũ Ưng ở đây cả tuần còn chẳng thói quen nào, sang chỗ mấy ngày về tổ luôn , thấy đang tự vả ?!

 

Nhân viên lập tức nhận hớ, á khẩu dám gì thêm.

 

Lúc Chúc Du nhẹ nhàng lên tiếng, giọng ấm áp:

 

và hai chú chim phần duyên, nên giám đốc Dư mới tác thành cho bọn . Bạch Vũ Ưng và Vân Chuẩn chắc đang ở Phàm Dã, xem thử nhé?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-219-tranh-cuon-bach-ho.html.]

Nhân viên chăm sóc Vân Chuẩn là lên tiếng đầu tiên:

 

“Đi xem Vân Chuẩn . Sáng giờ nó cứ bay vòng vòng cao, gọi mãi mà chịu xuống, đang chuyện gì nữa.”

 

gặp nhưng Chúc Du đoán tám phần. Đêm qua trong khách sạn, chính Vân Chuẩn nghĩ kế hoạch: để cô về , tụi nó sẽ tự bay đến Linh Khê . Có khi giờ nó đang tập luyện thật chứ.

 

Khi tới khu chuồng chim, từ xa thấy một chấm nhỏ bầu trời — chính là Vân Chuẩn.

 

Chúc Du ngẩng đầu mỉm , :

 

“Thì Phàm Dã cũng thả tự do cho chim bay ?”

 

Hai nhân viên thì mặt mày như đất sét nung. Một vội vã vẫy tay gọi lớn:

 

“Chuẩn Chuẩn, xuống đây mau!”

 

Người còn hết hốt hoảng:

 

“Lại bay ngoài ?!”

 

Hoá chẳng thả tự do, mà là Vân Chuẩn tự ý “bật chế độ bay tự do” luôn!

 

Thấy , Chúc Du cũng gọi một tiếng — và ngay lập tức, chấm nhỏ trời lao xuống như mũi tên bạc, sải cánh đầy uy phong, lướt qua khí với tốc độ cực nhanh. khi gần tới mặt đất, nó bất ngờ giảm tốc, nhẹ nhàng hạ cánh lên cánh tay của Chúc Du.

 

Nó ngẩng đầu, oai phong quanh một vòng, hót vang một tiếng dõng dạc như tuyên bố chủ quyền.

 

Chúc Du đưa tay vuốt nhẹ cánh của Vân Chuẩn theo phản xạ — thì thấy tiếng la hốt hoảng:

 

“Ấy! Cái đó... sờ —.”

 

… quá muộn .

 

Tay của Chúc Du chạm lên cánh của Vân Chuẩn, nhẹ nhàng vuốt ve.

 

Cô ngẩng đầu nhân viên, hỏi một cách vô tư:

 

“Ủa? Có chuyện gì ?”

 

Anh thấy cảnh tượng mắt, chỉ ngậm ngùi im lặng:

 

“Không… cả.”

 

Và tuyệt đối nhắc tới chuyện từng nó quạt cho một phát bay cả kính khi dám thử sờ cánh nó…

 

Chúc Du hiểu sự lo lắng của hai nhân viên, cũng quyết định của giám đốc Dư khiến họ sốc nặng, nên an ủi họ phần nào.

 

“Phàm Dã huấn luyện Vân Chuẩn . Chỉ cần đưa tay là nó đáp xuống, còn nhẹ nhàng xước da — chắc là bỏ nhiều công sức lắm nhỉ?”

 

Nghe , sắc mặt nhân viên càng... vi diệu.

 

Cuối cùng, nghẹn một hồi mới :

 

“Thật … bọn từng huấn luyện gì cả.”

 

 

 

Loading...