Hà Tiêu đầu sang, chỉ Chúc Du:
“Ông giải thích giúp với giám đốc Chúc một chút.”
Trưởng ban Chương trông thấy Chúc Du, nét mặt càng tươi rạng rỡ hơn:
“Giám đốc Chúc, hoan nghênh cô đến tham quan triển lãm hôm nay! Không cô góp ý đ.á.n.h giá gì cho chương trình ?”
Ông nhớ rõ Chúc Du, hôm hội thảo họ từng cùng đến Vườn thú Phàm Dã, chính mắt ông chứng kiến cô bất chấp nguy hiểm để xoa dịu con linh báo đang nổi cơn, khí phách vô cùng.
Gần như tất cả những dự hội thảo hôm đó đều ấn tượng sâu sắc về cô, chỉ tiếc dịp trò chuyện. Giờ tình cờ gặp ở triển lãm, đúng là bất ngờ lớn.
Trưởng ban Chương giới thiệu thêm:
“Bức Bạch Hổ Đồ là do cha của Hà Tiêu tặng triển lãm, chính Hà mang tới hôm nay. Chúng cảm ơn sự hỗ trợ của .”
Rồi ông chuyển chủ đề:
“Không trong các tác phẩm trưng bày hôm nay, giám đốc Chúc ấn tượng với món nào nhất?”
Về mảng thì Chúc Du dân chuyên, nhưng cô cách khen, lời lẽ khéo léo, khiến Trưởng ban Chương tươi như hoa, liền đích dẫn cô giới thiệu thêm một loạt tác phẩm đặc sắc khác.
Hà Tiêu đằng , ngẩn cảnh tượng mắt.
Khoan… chẳng gọi Trưởng ban Chương đến để giúp giải oan cho ? Sao bây giờ… như thừa thế ?
Cuối cùng, Trưởng ban Chương khác gọi , còn áy náy với Chúc Du:
“Giám đốc Chúc, chút việc gấp nên xin phép tiếp cô nữa.”
Chúc Du chủ động đáp:
“Ông cứ việc , tự tham quan mà.”
Ngay khi Trưởng ban Chương rời , Hà Tiêu lập tức tiến lên:
“Giám đốc Chúc, cô thấy đấy, thực sự dối.”
Chúc Du liếc một cái, lúc mới chịu buông lỏng cảnh giác:
“Ừ, vẫn luôn tin mà.”
Hà Tiêu: “…”
Anh vội lấy điện thoại , mở album ảnh, chìa mặt cô:
“Cô xem , đây mới là bản gốc nè. Tuy qua ảnh thì thấy khác biệt mấy, nhưng ngoài đời thì khác hẳn đấy. Nhà từng cho mang bản gốc triển lãm .”
Chúc Du qua một cách lễ độ, nhưng ánh mắt lập tức hút c.h.ặ.t màn hình, thể rời .
Hà Tiêu vẫn đang lẩm bẩm giải thích bên cạnh, nào là ảnh thể truyền tải thần thái thật sự, nào là tuyệt đối dối...
Chúc Du rốt cuộc cũng nhịn , đầu , giọng chút do dự:
“Anh thật ? … ảnh cũng thấy khác biệt gì nhiều…”
Hà Tiêu kích trúng điểm yếu:
“ dẫn cô xem bản gốc luôn!”
Chúc Du lập tức:
“Được thôi.”
Hà Tiêu sững . Gì ? Mới nãy còn nghi ngờ "gài bẫy", giờ đồng ý quá nhanh?
nghĩ thì Chúc Du là giám đốc vườn thú Linh Khê, phận rõ ràng, chẳng . Dẫn xem tranh cũng vấn đề gì.
Chúc Du dịu dàng thêm:
“Nếu tiện thì thôi, hiểu mà. vẫn tin .”
Hà Tiêu:
“Đi luôn bây giờ!”
Chúc Du nhẹ:
“Vậy thì… xem thử nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-223-hang-that.html.]
Nửa tiếng , xe dừng một bảo tàng tư nhân.
Tòa nhà hai tầng nguy nga, đầy tính thiết kế, nhưng bên trong vắng hoe như chùa bà Đanh.
Chúc Du theo Hà Tiêu bước , mới nhận bên trong chỉ một giống bảo vệ đang cạnh cửa. Hà Tiêu :
“ đưa tới tham quan một chút.”
Trong bảo tàng còn bảo vệ tuần tra, thấy liền gọi một tiếng:
“Thiếu gia!”
Chúc Du cảm thấy như từ hiện đại bước thẳng một bộ phim… drama hào môn.
Hà Tiêu dẫn đường giới thiệu:
“Nơi trưng bày bộ bộ sưu tập nhà . Ông nội thích sưu tầm nên đặc biệt xây bảo tàng riêng. Ngoài nhà và bạn bè thiết thì ai .”
Chúc Du nghĩ thầm:
Với gia cảnh thế … nếu để nhận nuôi Diễm Diễm, thì chắc chắn thể… hét giá cao một chút!
Vậy chẳng là lấy của nhà giàu nuôi nhà nghèo, cũng là cách thực hiện công bằng xã hội mà!
“Bạch Hổ Đồ ở tầng hai.” Hà Tiêu .
Tầng hai rộng rãi, bài trí cực kỳ tinh tế. Họ tới một cánh cửa, Hà Tiêu mở khóa bằng vân tay, đến quét mống mắt, cửa mới từ từ mở .
Chúc Du cảm giác đang bước … trung tâm nghiên cứu tuyệt mật nào đó.
Hà Tiêu giải thích:
“Bức tranh quan trọng với nhà , nên đặt ở nơi kín đáo.”
Cánh cửa mở, đèn sáng lên, Chúc Du cuối cùng cũng tận mắt thấy bản gốc của Bạch Hổ Đồ — treo tường, đặt trong khung kính trong suốt.
Cô bất động lâu, đến mức quên cả chớp mắt.
“Thấy ? sai . giám đốc Chúc, bản gốc với bản … khác một trời một vực đúng ?”
“…Giám đốc Chúc?”
Chúc Du lấy tinh thần, gượng gạo dời ánh mắt khỏi con bạch hổ trong tranh, nhẹ gật đầu:
“ …”
Cô khẽ lẩm bẩm:
“Con bạch hổ trong tranh như thể thật sự đặt sống trong bức họa, từng sợi lông, ánh mắt, thần thái… sống động đến rợn .”
Lúc cô hiểu, vì Hà Tiêu đó là “trời đất cách biệt”.
So với bức ở triển lãm, bản đúng là… hồn mà vô thần.
Ngay cả chút gì về hội họa như cô cũng lay động mãnh liệt.
Hà Tiêu gật đầu đồng cảm:
“ cũng thế, nào cũng thấy chấn động.”
Chúc Du bước gần hai bước, ngắm bộ lông tinh xảo đến từng chi tiết của con hổ, thậm chí đưa tay chạm thử — nhưng vẫn cố kìm .
Cô thì thầm:
“Ra ngoài , bức tranh … thật sự quá chân thực .”
Sau khi rời khỏi căn phòng ở tầng hai, Chúc Du mới tâm trí ngắm kỹ hơn các món đồ trong bảo tàng.
Cô nhẹ giọng :
“Anh Hà, hình như các món đồ sưu tầm nhà đều liên quan đến… hổ nhỉ?”