Chúc Du con chim mặt đang lăn lộn ăn vạ, cố nhịn cơn đau đầu, giả vờ dịu giọng quan tâm:
“Em thật sự thấy khỏe ? Vậy để chị đưa em lên phòng y tế kiểm tra nhé?”
Chu Hộc xoay đầu , lườm cô một cái:
“Đây là bệnh trong lòng, trị .”
Chúc Du giả bộ hiểu:
“Ủa, hồi nãy em còn bảo bệnh mà?”
Chu Hộc:
“Thì là bệnh trong lòng đó.”
Chúc Du:
“ em đau đầu, đau mà?”
Chu Hộc:
“Do tâm lý ảnh hưởng đến thể xác đó.”
Chúc Du: …Cạn lời.
“Vậy giờ em đây?”
Chu Hộc đầu , lấy... gáy đối mặt với cô, tiếp tục diễn:
“ ở vị trí trung tâm! trả thù! thể chịu nổi chuyện du khách chỉ tay chỉ chân nữa!”
Chúc Du nhíu mày:
“Du khách nào dám chỉ tay em chứ?”
Hôm qua chính mắt cô thấy, mấy vị khách còn kịp kỹ thì Chu Hộc bay vù lên cây, còn chọn đúng cái chỗ… ai tới!
Chu Hộc nghiến răng:
“Họ đến để ngắm Ngạo Sương, còn chỉ là tiện thể ngó qua. Như là x.úc p.hạ.m phận động vật cấp một của !”
Chúc Du đau đầu bất lực, cố dỗ dành:
“Thôi , hôm nay em nghỉ thì nghỉ. ngày mai và ngày mốt , thương lượng.”
Bởi vì cục trưởng Tôn dặn, thứ sáu tới sẽ chuyên gia bảo tồn Chu Hộc cùng nhân viên lâm nghiệp đến tham quan môi trường sống của Chu Hộc. Đến lúc đó mà Chu Hộc còn ăn vạ thì đúng là dở dở .
Chu Hộc nhảy dựng:
“Không ! nghỉ đến khi nào khỏi bệnh!”
Chúc Du: …Không nổi nữa.
Cô chợt nhớ đến cảnh Chu Hộc hôm qua Ngạo Sương dọa cho bay mất hồn, liền hạ giọng, “nửa dọa nạt nửa răn đe”:
“Em quên , Linh Khê bao nhiêu loài ăn thịt nhỉ? Hôm qua đến Bạch Châm mà em còn đối phó nổi. Nhỡ bọn nó ‘vô tình’ chạy nhầm khu em, ‘lỡ tay’ đụng trúng, lúc đó chắc em chỉ tâm bệnh mà còn… bầm dập nữa.”
Cô tiếp tục đe dọa một cách ngọt ngào:
“Em ăn đòn đúng ?”
Không ngờ Chu Hộc ưỡn cổ , lăn xuống đất, gào lên:
“Cho tụi nó đến !”
“ sống nữa! Đường đường là động vật cấp một mà đối xử thế … sống còn ý nghĩa gì nữa chứ?!”
“Có giỏi thì bảo tụi nó ăn thịt luôn !”
Chúc Du há hốc mồm. Hôm qua còn thấy Chu Hộc nhát gan ham sống, nay xoay 180 độ thế ?
Chu Hộc liếc thấy vẻ mặt ngơ ngác của cô, hừ lạnh:
“ cho chị , trong ngành đấy. là Cục lâm nghiệp đưa đến, đầu ‘chống lưng’!”
Chúc Du nghẹn họng gì.
Con chim thành tinh !
Cô đành đổi hướng:
“Vậy nếu em chịu hợp tác , còn cách nào khác ?”
Chu Hộc:
“Chị đồng ý ba điều kiện của thì .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-231-ho-trang-con.html.]
Chúc Du bước , thở dài. Ba yêu sách của Chu Hộc, điều nào cũng “trời ơi đất hỡi”.
Chẳng lẽ để nó trung tâm, bắt mấy con thiên nga đen dọn nhà?
Bạch Châm tay chỉ vì bảo vệ cô, thể để nó chịu oan?
Còn vụ du khách thì do Chu Hộc nhạy cảm quá mức, chẳng khách cũng khen nó dễ thương ? Trong vườn còn nhiều con vật khác, chẳng lẽ bắt hết du khách chỉ mỗi nó?
là một con chim... rắc rối!
Bước khỏi khu chuồng, Chúc Du với nhân viên chăm sóc:
“Hôm nay cứ để nó lì trong đó, đừng để ý.”
Rời khỏi đó, việc đầu tiên Chúc Du là gọi cho Phan Kim Xuyên — từng phụ trách Chu Hộc khi nó chuyển về Linh Khê.
Trước khi tới đây, Chu Hộc từng ở Vườn thú Huy Sơn, mới chuyển giao từ Huy Sơn qua tay cục trưởng Tôn để đến Linh Khê.
Ngay khi thông tin , Chúc Du thấy gì đó… đơn giản.
Quả nhiên, giờ thấy : Không đơn giản thiệt!
Chuông reo vài hồi, Phan Kim Xuyên mới bắt máy, giọng vui vẻ:
“Chào buổi sáng giám đốc Chúc, gọi sớm thế? Mới sáng mà cô ?”
Chúc Du lạnh nhạt đáp:
“Không . Con Chu Hộc mấy gửi sang đang loạn cả khu lên đây .”
Phan Kim Xuyên bật ha hả:
“Nó chỉ năng động chút thôi! Mà chuyện liên quan đến động vật thì cái gì chị giải quyết chứ? tin cô mà!”
Chúc Du lười đội mũ khen, thẳng vấn đề:
“Lúc nó còn ở Huy Sơn, từng xảy chuyện gì ?”
Phan Kim Xuyên:
“Không gì cả. Cô xem nó bây giờ chẳng vẫn khỏe mạnh đó ?”
Chúc Du hít sâu một :
“ thật đấy.”
Phan Kim Xuyên thở dài:
“Được … thiệt , con Chu Hộc hòa nhập với đàn.”
Vừa nhắc tới, ông nghẹn họng một bụng tủi . Lúc Cục lâm nghiệp gửi Chu Hộc đến Huy Sơn, ai nấy đều mừng rỡ.
Chu Hộc vốn là loài sống theo bầy. Huy Sơn hơn hai mươi con, thêm một con thì càng dễ nuôi, hòa nhập thôi mà.
Ai ngờ… con là ngoại lệ.
Cứ đến hết giờ chăm sóc, nó lén bay khỏi khu vực chuồng, nhắm thẳng hướng… cổng chính. Nhân viên bắt về bao nhiêu . Mọi đùa là nó “vượt ngục”.
Không , Huy Sơn liền gia cố chuồng . vấn đề lớn nhất vẫn là... nó hòa nhập .
Không con chu hộc nào chịu giúp nó rỉa lông, mà nó cũng rỉa cho ai. Cả bầy tụ tập ăn uống nghỉ ngơi, nó đều tránh thật xa, cứ như sợ dính “phong trào đoàn kết”.
Lâu lâu nó cất tiếng kêu, cả bầy còn… im re.
Giống như bạn về ký túc xá giờ học, bước thì thấy cả phòng đang chuyện rôm rả, nhưng bạn mở cửa thì bộ đều im bặt, chuyển sang diễn... kịch câm.
Tình cảnh đáng thương đến mức Phan Kim Xuyên cũng nỡ .
Ông lo rằng kéo dài kiểu , Chu Hộc sẽ sinh bệnh về tâm lý.
Cuối cùng đành báo cho cục trưởng Tôn — gửi chim đến. Ông đến tận nơi xem, cũng phát hiện tình trạng đúng như . Hai vò đầu bứt tóc, bởi vốn dĩ cục trưởng Tôn gửi chim tới Huy Sơn là để nó đàn, sinh sôi nảy nở, chứ chỉ… ký gửi xong.
Trong lúc rối não, Phan Kim Xuyên chợt nảy ý:
“Hay là… gọi giám đốc Chúc đến xem? Biết cô cách.”
Cục trưởng Tôn xong liền vỗ đùi:
“Không bằng chuyển luôn Chu Hộc đến Linh Khê. Bên đó đang thiếu mà!”