Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 232: Hổ trắng con

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:37:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai càng nghĩ càng thấy hợp lý. Dù gì Chúc Du vốn duyên với động vật. Đến cả Bạch Châm khó bảo thế mà về tay cô cũng lời.

 

Chu Hộc hợp sống bầy đàn, sống một chắc sẽ .

 

Nghe xong, Chúc Du chỉ … thở thật sâu:

“Hai thể báo cho chuyện sớm hơn ?”

 

Phan Kim Xuyên lí nhí:

“Xin nha giám đốc Chúc, tại nó vấn đề sức khỏe, bọn tưởng sống một sẽ cho nó…”

 

Chúc Du:

“Rồi, hiểu . sẽ cố gắng lo cho nó.”

 

Đã nhận thì xử lý cho hồn.

 

Cô quyết định dùng cả mềm lẫn cứng. Đe dọa ăn thua thì chuyển qua chiến lược… đồ ăn dụ dỗ.

 

Vì với động vật mà , gì hấp dẫn bằng... đồ ăn ngon!

 

Nói là liền, Chúc Du xách giỏ chợ mua hẳn một con cá, nhờ ông chủ cắt khúc gọn gàng mang về. Về tới nhà, cô cho thêm ít viên vitamin và bột canxi phần cá chuẩn , trộn đều lên, xách thùng thẳng tiến đến khu chuồng của Chu Hộc.

 

Không điêu, Chúc Du bây giờ tự tin tuyệt đối “tay nghề nấu nướng cho thú” của . Đồ cô , động vật nào cũng ăn ngon lành đến mức l.i.ế.m cả bát.

 

Khi cô đến nơi, Chu Hộc vẫn còn đang cuộn ngủ say, nhưng ngửi thấy mùi đồ ăn, nó lập tức tỉnh dậy, ánh mắt chớp chớp về phía cô — chính xác là chằm chằm cái xô tay cô:

 

“Cái gì đó? ăn!”

 

Chúc Du nhỏ nhẹ dụ dỗ:

 

“Đây là bữa ăn chị riêng cho em đấy. Ra đây ăn nào.”

 

Chu Hộc đảo tròn con mắt, giọng rành rọt:

 

.”

 

Chúc Du vẫn giữ vẻ mặt hiền hòa:

 

“Chị ép em mà. Em cứ ăn trong chuồng cũng , nhưng ăn trong ổ thì dễ bẩn lắm. Chị thấy em là một chú chim sạch sẽ mà, đúng ?”

 

Chu Hộc hếch mỏ lên:

 

“Gọi là Chu Hộc.”

 

Chúc Du khựng :

“Hả?”

 

“Từ giờ đừng gọi là 'chim' nữa. Trên đời chim nhiều vô kể, nhưng chim cấp một bảo vệ quốc gia thì mấy ai? Phải gọi đúng tên là Chu Hộc!”

 

Chúc Du: …Chị chịu thua em luôn.

 

“Được , Chu Hộc.”

 

là chảnh chọe mà!

 

Dưới sức hút khó cưỡng của mùi cá trộn vitamin, Chu Hộc cuối cùng cũng chịu bước khỏi chuồng, lon ton theo Chúc Du tới khu cho ăn.

 

Cô đổ từng miếng cá chiếc bát chuyên dụng, Chu Hộc lập tức dùng chiếc mỏ nhọn gắp lấy một khúc, chỉ hai giây là “xử” xong một miếng.

 

Nhìn cái vẻ mặt say mê, thỏa mãn của nó khi ăn, Chúc Du tranh thủ hỏi:

 

“Ngon nè?”

 

Chu Hộc đáp lơ lửng, mồm còn đang nhai:

 

“Cũng … xứng với đẳng cấp của .”

 

Mà thật , đó là câu khen cao nhất , vì với Chu Hộc, cái danh xưng "động vật cấp một" nó quý hơn vàng.

 

Chúc Du nhỏ nhẹ hỏi tiếp:

 

“Vậy mai em ăn nữa ?”

 

Chu Hộc chẳng thèm ngẩng đầu:

 

“Từ giờ chỉ ăn cái .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-232-ho-trang-con.html.]

Thức ăn nhân viên đưa thì dở ẹc, đây mới đúng chuẩn món ăn dành cho "đại nhân vật" như nó.

 

Chúc Du cố gắng giữ nguyên gương mặt hòa nhã, hỏi tiếp:

 

“Vậy em thể ngày mai ? Khách tham quan ai cũng nhớ em lắm đó.”

 

Chu Hộc vẫn mải mê ăn, thèm đáp. theo kinh nghiệm đúc kết lâu năm của Chúc Du khi việc với động vật: Đã ăn của là kiểu gì cũng nể mặt đôi chút.

 

Quả nhiên, khi no nê xong, Chúc Du tranh thủ hỏi:

 

“Giờ em thể ?”

 

Chu Hộc liếc cô một cái:

 

“Đi ? , trừ khi đổi chỗ ở.”

 

Chúc Du chỉ tay cái bát trống trơn:

 

“Em ăn hết đồ chị nấu đó, nể mặt thì cũng nên nể… đồ ăn chứ?”

 

Chu Hộc mỏ nhếch lên:

 

“Không chị cho ăn ?”

 

ký hợp đồng với vườn thú của chị.”

 

“Đưa đồ ăn cho là chuyện đương nhiên.”

 

“Không thỏa mãn điều kiện thì vẫn nghỉ thôi.”

 

Nói xong, Chu Hộc bỗng dưng… xuống:

“Ôi da, nhức đầu quá~.”

 

Chúc Du: ?!!

 

Cô thật sự sững sờ. Từ đến giờ, dù mấy con “lười biếng” như sói Linh Phong, ham ăn lười, thì cùng lắm cũng chỉ biếng thôi, chứ ngang ngược bẹp tuyệt thực như thế . Bây giờ nó vẫn yên phận sống trong khu sói, sống mà?

 

Vấn đề là… Chúc Du thấy lời của Chu Hộc… sai .

 

Không còn cách nào, cô đành tung đòn cuối:

 

“Em mà chịu thì chị nấu riêng cho em nữa đó!”

 

Chu Hộc vẫn bất động, lăn lộn như xác sống.

 

Chúc Du cảm thấy đúng là gặp “cao thủ” . Còn tệ hơn là… thứ Sáu tới đoàn chuyên gia sẽ đến vườn thú khảo sát. Chẳng lẽ để họ thấy Chu Hộc cả ngày lăn như gà bệnh? Mà họ hiểu tiếng chim, chỉ thấy thế là sẽ kết luận nó… trầm cảm!

 

Chiều hôm đó, nhân viên chăm sóc hấp tấp báo tin:

 

“Chị Chúc ơi, Chu Hộc chịu ăn nữa!”

 

Khi Chúc Du đến, chỉ thấy con chim đáng ghét thẳng hét lên:

 

ăn! Trừ khi ăn đồ ăn hồi sáng!”

 

Vừa thấy Chúc Du, nó càng gào to:

 

chỉ ăn cơm chị nấu! Không thì thà c.h.ế.t đói còn hơn!”

 

Chúc Du bỗng thấy… điềm. Rõ ràng con chim cách "bắt bài" cô !

 

Dù ngoài mặt vẫn giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng cô đang rít lên: Không dễ dụ !

 

nghĩ đến đoàn chuyên gia sẽ đến khảo sát thứ Sáu, Chúc Du chỉ đành nghiến răng, âm thầm bếp đồ ăn.

 

Cứ chiều nó , qua thứ sáu sẽ cho nó trời cao đất dày!

 

Xử lý xong “đại nhân vật” Chu Hộc, Chúc Du về phòng mà thấy y như mới chăm xong một đứa trẻ nghịch ngợm phá làng phá xóm. Mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần.

 

nghĩ , cả vườn cũng chỉ mỗi Chu Hộc là “ màu” như thế, nhịn tí cũng . Chúc Du tự nhủ: Cố lên, qua thứ Sáu sẽ tới lúc cho nó ai mới là “chủ nhà” ở cái vườn !

 

Ngay lúc đó, giọng hệ thống vang lên khiến Chúc Du cảm giác như … gột rửa tâm hồn mưa giông:

 

“Ồ, Tổng Tổng, quà gì cho chị nữa đây?”

 

 

Loading...