Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 236: Là một bé hổ trắng cực kỳ nhiệt tình

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:37:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Vì ở vườn thú từng con hổ trắng nào, mà Diễm Diễm cũng hề mang thai!

 

Chúc Du bình thản đáp:

“Tối qua trời mưa, chị nhặt trong vườn. Chắc nó từ núi lạc .”

 

Nghe thì vẻ ... kỳ ảo, nhưng Chương Tình tin sái cổ. Là một trong những nhân viên kỳ cựu tại vườn thú, cô từng tận mắt chứng kiến nhiều “kỳ tích” mà chị Du mang về.

 

Một lên núi là về tay bao giờ . Đã thế, mấy con thú hoang còn cần huấn luyện, việc ngay, hiệu suất cao hơn cả thú thuần chủng!

 

Còn nhớ chị Du nhặt luôn cả hổ vương về! Giờ chỉ là một bé hổ trắng nhỏ xíu thôi — quá bình thường !

 

mà… con đúng là đáng yêu xỉu!

 

Không chỉ hiếm vì là bạch hổ, mà còn đầu tròn tròn, mắt tròn tròn, tai cũng tròn tròn, lông mượt như bông gòn, thơm tho sạch sẽ như tiểu công chúa gọn trong vòng tay Chúc Du, cái gì cũng tò mò ngơ ngác.

 

Chương Tình nuốt nước miếng, tay ngứa ngáy:

“Chị Du, em sờ thử ạ?”

 

Chúc Du bé hổ đang ngoan ngoãn trong lòng , nhẹ giọng:

“Em thử .”

 

Chương Tình nhẹ nhàng đưa tay tới gần, nhưng còn kịp chạm đầu hổ… thì bé hổ há miệng định c.ắ.n!

 

May mà Chương Tình phản xạ nhanh, rụt tay kịp thời.

 

Bé hổ còn “gừ” một tiếng dọa ngược , dáng đây dữ dằn lắm!.

 

Chúc Du xoa đầu bé hổ, nó mới chịu im miệng, nhưng mắt thì vẫn… trừng trừng Chương Tình như kẻ đột nhập.

 

Chương Tình run run :

“Có vẻ là… em sờ thật .”

 

Còn riêng chị Du, cô mặc định rằng cô giống thường. Với cô, con nào cũng tự động “ đầu là bờ”.

 

Chúc Du nhẹ nhàng giáo huấn:

“Bé ngoan, đây là cùng chị đó. Không c.ắ.n ?”

 

Bé hổ vùi đầu tay cô, phẩy phẩy cái đầu vẻ: chị gì em ~.

 

Chương Tình bật :

“Chị Du, con hổ nhỏ thể ở vườn thú ? Dạo gần đây vườn cũng thiếu mấy bé thú con quá trời.”

 

Thật , thú trong vườn đều lớn tuổi, qua thời kỳ sinh sản. Mấy Chúc Du mang thú hoang về cũng là cá thể trưởng thành, hiếm lắm mới một bé còn nhỏ như

 

Chúc Du :

“Chị báo cho Cục Lâm nghiệp , nhưng chị sẽ cố gắng xin giữ bé .”

 

Chương Tình gật đầu lia lịa, trong lòng tin chắc: Chị Du mà thì kiểu gì cũng .

 

“Giờ chị qua xem thử tụi hồng hạc.” Chúc Du rời , trong đầu bắt đầu nghĩ cách đối phó với cái loài chim... chảnh choẹ đó.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-236-la-mot-be-ho-trang-cuc-ky-nhiet-tinh.html.]

 

Ngày thường, khi dạo trong vườn thú, Chúc Du luôn là động vật yêu thích nhất.

 

Nhiều con trong chúng là do chính tay cô mang về, thêm đó là khí chất thiện lạ thường khiến mấy con chim thả tự do thường líu ríu bay theo phía , còn động vật trong các khu khác thì thi chào hỏi mỗi khi cô ngang qua.

 

hôm nay… khác.

 

Phải là… khác một cách kỳ lạ đến rợn .

 

Khi cô còn ở xa, tụi nó còn kêu rộn ràng. cứ hễ cô đến gần là cả đám im bặt, thậm chí… còn lủi hết xa.

 

Chúc Du đang mãi nghĩ chuyện Chu Hộc nên nhận điều bất thường đó.

 

Đến khu nuôi Chu Hộc, tới gần cô tiếng nó kêu ầm ĩ:

 

ăn! Gọi giám đốc tới! Phải là cổ nấu thì mới ăn!”

 

Cô nhân viên chăm sóc đang kiên nhẫn dỗ dành:

“Thôi mà, ăn chút , ngon lắm đó. Không ăn sẽ đói đấy…”

 

Rầm!

 

“Trời ơi! Em ơi đổ đồ ăn? Không cố ý chứ? À chị hiểu , chắc là em thích cái bát đúng ? Chị đổi cái khác nha.”

 

Thực tế cũng từng trường hợp động vật kén chọn do ưa dụng cụ đựng thức ăn, nên cô nhân viên nghĩ cũng sai.

 

Chỉ là… cô quên mất, con hồng hạc loại bình thường. Nó... chảnh và "diễn" còn hơn cả diễn viên chính trong phim.

 

Rầm! — Lại đạp đổ thêm nữa.

 

“Không dẫm lên bát em. Được , chị lấy cái khác…”

 

càng dịu dàng, Chu Hộc càng nước lấn tới. Nó ngạo mạn kêu ầm lên:

 

“Không giám đốc nấu, thà nhịn đói tới c.h.ế.t!”

 

là... hiền quá thường thiệt .

 

Lúc , Chúc Du bước , lên tiếng:

 

“Em nghỉ chút , chị xử lý con ‘đại tiểu thư’ .”

 

Cô nhân viên ngại ngùng thôi. Dù chăm sóc chính, nhưng mỗi Chu Hộc quậy phá, cuối cùng vẫn là giám đốc tay dẹp loạn.

 

Không chịu ăn? Chúc Du đút là ăn.

Nằm lì nhúc nhích? Chúc Du xuất hiện là nó lên dạo (dù vẫn chịu sân tiếp khách).

 

Cô nhân viên nghĩ bụng: Giám đốc đúng là trời sinh để nuôi thú. Dù nhiều năm kinh nghiệm cũng chẳng bằng chị giám đốc ...

 

 

Loading...