Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 239: Gương mặt đại diện

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:37:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chúc Du thấy chiến thuật hiệu quả liền cổ vũ tiếp:

 

“Bạch Bảo, em chẳng là động vật dũng cảm nhất ở vườn ? Em còn nhận Diễm Diễm đại ca nữa mà! Chính vì chị thấy em thiết với hổ nên hôm nay mới dẫn bé hổ trắng đến cho hai đứa quen. Em là ‘gương mặt đại diện’ của vườn thú đó nha, thể hiện bản lĩnh chứ!”

 

Bạch Châm choáng váng.

Gì cơ? Nó là dũng cảm nhất? Lại còn là gương mặt đại diện của cả vườn thú ư?

 

Tất nhiên là thế !

 

Chỉ cần hai danh hiệu đó thôi là đủ để Bạch Châm can đảm bước một bước – tuy nhỏ, nhưng là bước đầu tiên.

 

Chúc Du tiếp tục "tâng bốc dồn dập", bởi cô rõ Bạch Bảo dễ dụ lắm, chẳng khác gì mấy bé mầm non, cứ gán cho danh xưng thật kêu là nó sẽ tự giác cố gắng hết .

 

mới vài bước, cách Chúc Du và bé hổ trắng vẫn còn mấy mét, ngăn cách bởi một lớp kính trong suốt, thì Bạch Châm cứng đờ , nhất quyết chịu tiến thêm.

 

Nó rướn thẳng lên để tỏ ... cao lớn hơn chút nào chút nấy.

 

Bạch Châm cố gắng né tránh ánh mắt, vẻ bình tĩnh quan sát bé hổ trắng đang Chúc Du ôm trong lòng. Bình thường nếu là con vật khác Chúc Du bế, Bạch Châm phóng vèo lên chiếm lấy vai cô từ lâu .

 

với con thì . Nó dám.

Chỉ từ cách gần thế thôi mà Bạch Châm cảm thấy tim đập thình thịch, hồi hộp xỉu!

 

Nó nghĩ: Mình đúng là con vật dũng cảm nhất ở vườn thú mà!

 

Chúc Du mỉm cổ vũ:

 

“Thấy ? Là hổ con thật mà. Bảo Bảo giỏi quá chừng luôn!”

 

Bạch Châm nghĩ ngợi một hồi, nghiêm túc lắc đầu:

 

“Không … Nó giống hổ.”

 

“Nó đáng sợ.”

 

Bé hổ trắng tròn mắt Chúc Du, bộ dạng như : Em đáng sợ

 

Cô cũng nghĩ mà.

 

Bạch Châm chớp mắt hỏi tiếp:

 

“Nó là thú mới ?”

 

Chúc Du gật đầu:

 

“Phải đó. Bảo Bảo vườn thêm một bạn mới dễ thương ?”

 

Bạch Châm: “…”

Có thể …?

 

Thêm bạn thì , nhưng đừng là con !

 

gì, trông cũng còn nhỏ xíu, vẻ dữ dằn, nhưng Bạch Châm vẫn cứ cảm thấy sợ hãi lý do.

 

Chúc Du sang thủ thỉ với bé hổ:

 

“Đó thấy ? Bảo Bảo đồng ý đó nha~. Nghĩa là em hoan nghênh lắm luôn á!”

 

Bạch Châm: “…??”

Ủa ủa? Mình đồng ý!

 

Bé hổ trắng mừng rỡ “gừ~” một tiếng, khiến Bạch Châm suýt thì vững, chân mềm nhũn, may mà giữ phong độ "gương mặt đại diện của vườn thú".

 

đôi mắt xanh biếc của bé hổ, Bạch Châm cũng đành câm nín, chẳng dám phản bác gì thêm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-239-guong-mat-dai-dien.html.]

 

Chúc Du thấy thì nhẹ, định bụng hôm nay là tạm đủ, liền ôm bé hổ về. Khi cô vẫy tay tạm biệt, Bạch Châm cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Chuyện giờ từng xảy . Mỗi Chúc Du rời , nó đều bịn rịn mà.

 

Cô cúi xuống bé hổ trắng trong vòng tay, ánh mắt thoáng chút suy tư. Có lẽ Chu Hộc sợ hãi con hổ nhỏ cũng vì cùng một lý do như Bạch Châm.

 

Con hổ con đến đêm mưa đó, e là mang khí thế quá mức áp đảo, thuộc hàng đỉnh cấp trong thế giới hổ, dù bản hề cảm nhận .

 

Chúc Du cúi đầu, dụi cằm lên đầu bé hổ, khẽ :

 

“Bé con đúng là bùa may mắn của chị!”

 

Không chỉ giúp cô “trị” Chu Hộc – nỗi đau đầu bấy lâu nay, mà còn xử lý êm , dứt khoát chút tì vết.

 

Quả nhiên, cả ngày hôm đó, Chu Hộc còn gây trò gì nữa, nghiêm túc việc, còn bay lên cây trốn khách tham quan.

 

Anh nhân viên chăm sóc Chu Hộc thấy cảnh nó ngoan ngoãn ăn uống mà suýt rơi nước mắt, thầm cảm thán: Quả nhiên chỉ cô giám đốc mới trị nổi nó!

 

Ngày hôm đó, tan trong niềm hân hoan và tràn trề hi vọng ngủ ngon giấc đầu tiên nhiều ngày căng não.

 

các “cư dân” của Vườn thú Linh Khê thì yên như

 

Một sinh vật đáng sợ mới gia nhập, chuyện đó trở thành đồng thuận chung giữa muôn loài.

 

Đêm khuya, khi nơi chìm tĩnh lặng, những con vật mất ngủ bắt đầu rón rén bước khỏi chuồng, tụm năm tụm ba thì thầm to nhỏ:

 

“Rốt cuộc là con gì mới ? Khí tức nó ghê rợn lắm, còn chẳng dám ló đầu ngoài.”

 

Đám chim líu ríu tiếp lời:

 

“Tớ thấy ! Là hổ trắng, đáng sợ cực kỳ, suýt tí là bay nổi!”

 

Buổi họp "vỉa hè" của thú vật nhanh ch.óng trở nên rôm rả. Số lượng tụ tập mỗi lúc một đông. Ai cũng sống lâu ở vườn, quen tiếp xúc với khách tham quan nên hiểu rõ câu “đông dễ nên chuyện”.

 

Bạch Châm đến trễ, bước tới xôn xao “đáng sợ”, “ghê quá”, “run luôn”.

 

Nó chớp mắt một cái, thản nhiên chen :

 

“Ủa, các đang tới hổ trắng ?”

 

Câu hỏi khiến mấy đôi mắt nhỏ đồng loạt đổ dồn về phía nó. Một con hỏi:

 

“Bạch Bảo, nó là con gì hả?”

 

Bạch Châm ưỡn n.g.ự.c đầy kiêu hãnh, phồng cả bộ lông mượt lên:

 

“Biết chứ ! còn tiếp xúc cự ly gần với nó luôn đó!”

 

“Oa, đỉnh dữ !”

 

“Nó thật sự là hổ hả? Diễm Diễm khí tức đáng sợ kiểu đó…”

 

“Xí, khoác lác! Như thì sợ còn kịp nữa là.”

 

Bạch Châm thấy coi thường thì sừng sộ lên ngay:

 

sợ! Là chị giám đốc dẫn nó tới gặp , nó còn bạn với đó!”

 

Nó lườm cái đứa chê bai :

 

“Cùng là động vật trong một vườn thú, ai sợ ai? còn chào hỏi nó đàng hoàng luôn, suýt chút nữa là bắt tay !”

 

 

 

Loading...