Sau đó cô ngoài, gặp Cục trưởng Tôn đang vẫn hết hoảng. Ông ho nhẹ một cái, cố lấy khí thế:
“Khá là… dữ đấy ha.”
Chúc Du nhíu mày, áy náy :
“ thật sự xin . Tiểu Bạch bình thường chỉ với thôi, còn với lạ thì nhạy cảm.”
Cục trưởng Tôn gật gù thông cảm:
“Cũng dễ hiểu thôi, dù gì cô là đầu tiên cứu nó.”
Chúc Du khẽ gật đầu:
“Cục trưởng Tôn, trong thời gian các ông điều tra thông tin về của Tiểu Bạch, xin phép tiếp tục chăm sóc nó tại vườn thú. Bên cũng kinh nghiệm nuôi dưỡng thú con, mà quan trọng là… Tiểu Bạch nó quen với môi trường ở Linh Khê . Nếu tìm , thể tính tiếp chuyện đưa nó về tự nhiên.”
Cục trưởng Tôn liếc Chúc Du một cái mỉm :
“Giám đốc Chúc hiểu rõ quy trình của chúng quá nhỉ?”
Chứ nữa, Chúc Du thầm nghĩ, để bé hổ trắng thể ở Linh Khê thêm một thời gian, cô cày bao nhiêu tài liệu, thậm chí còn hỏi cả Lạc Tĩnh nữa kìa.
Ngoài mặt vẫn điềm tĩnh nhẹ:
“ chỉ tìm hiểu sơ sơ thôi ạ~.”
Cục trưởng Tôn suy nghĩ một chút, cuối cùng gật đầu:
“Cũng . nó cần kiểm tra sức khỏe .”
Chúc Du:
“ sẽ đưa nó khám ngay ạ.”
Chuyện tạm thời coi như thống nhất.
Lúc Cục trưởng Tôn rời , ông còn liếc mắt trong phòng. Chỉ thấy bên khung cửa sổ là một bé hổ trắng đang thẳng , đôi mắt tròn xanh biếc chằm chằm về phía ông . Khi ánh mắt chạm , bé con lập tức giơ chân lên, “bịch bịch bịch” đập mạnh mặt kính, nhe răng gầm gừ. Những chiếc răng cửa và răng nanh tuy còn non nớt, nhưng Cục trưởng Tôn tận hưởng độ bén của chúng từ .
Ông lập tức thu ánh mắt , trong lòng thầm nghĩ: Lại thêm một em động vật cá tính khó chiều nữa …
Thôi thì cứ để nó ở vườn thú Linh Khê . Chứ lỡ đưa về trung tâm cứu hộ mà nó quen chỗ nhảy c.ắ.n thì mệt lắm.
Chúc Du tiễn Cục trưởng Tôn xong là lập tức về phòng, cúi xuống khen ngợi bé hổ trắng một trận tới bến:
“Cắn đúng lắm! Biết cách hù nhưng ai thương, đúng là thông minh quá ~.”
“Cục cưng cứ ở Linh Khê với chị thời gian nha.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-243-tu-nay-em-cung-la-mot-thanh-vien-cua-so-thu-linh-khe-roi.html.]
Hôm , Chúc Du đưa bé hổ trắng kiểm tra sức khỏe. Kết quả là em … khỏe như hổ, thể cường tráng, bệnh tật!
Bác sĩ còn khen tới tấp: bé hổ trắng vô cùng hợp tác, la hét, quậy phá khi khám, khác hẳn mấy “đồng nghiệp” khác đang thi hú hét ầm trời trong phòng khám.
Lúc đó, Chúc Du tự dưng cảm giác như phụ học sinh giỏi họp phụ , trong lòng tràn đầy kiêu hãnh.
Cô cúi bé hổ trắng trong lòng, thầm nghĩ: Cục cưng ngoan thế , thương chứ!
Sau khi nhận kết quả, Chúc Du gửi ngay cho Cục trưởng Tôn, ông phản hồi rằng bên họ đang tìm kiếm dấu vết hổ trắng trong vùng rừng núi Linh Khê.
Trong lúc chờ xác minh nguồn gốc, vườn thú Linh Khê cuối cùng cũng chính thức mở kênh nhận nuôi động vật.
Chúc Du lập tức báo tin cho Hà Tiêu, mà cô mấy hôm thấy mặt ở vườn thú, chắc là từ buổi hội thảo đến giờ.
Không Chúc Du cố tình để ý, mà bởi vì Hà Tiêu quá nổi bật, ngày nào cũng quanh quẩn ở khu hổ khiến cả nhân viên chăm sóc Diễm Diễm cũng chú ý báo cáo cho cô.
Sau khi gửi tin nhắn, tối hôm đó Hà Tiêu mới trả lời:
[Tốt quá ! sẽ chuẩn hồ sơ để nộp ngay.]
[Sớm nhất thì bao lâu kết quả?]
Chúc Du thầm nghĩ: Nhà mà còn duyệt thì ai nữa chứ?
Cô đáp:
[Trong vòng bảy ngày việc.]
Hà Tiêu gửi một biểu tượng OK.
Một lúc , nhắn thêm:
[Đây là tin vui nhất trong thời gian gần đây. Cảm ơn cô nhiều lắm.]
Chúc Du bắt đầu tò mò: Không dạo gặp chuyện gì mà cảm thấy như vớ cứu tinh ? quan hệ giữa hai cũng , nên cuối cùng cô chỉ trả lời:
[Mong mai cũng thêm tin vui nhé~.]
Hôm , Hà Tiêu thật sự đến vườn thú Linh Khê, tìm gặp Chúc Du.
Vừa thấy , Chúc Du suýt nữa thì bật thốt: Ai đây? Có Hà Tiêu ?
Trước đây mỗi xuất hiện, Hà Tiêu lúc nào cũng bảnh bao sáng sủa, đầu tóc bóng mượt, áo quần chỉnh tề, trắng là điệu. hôm nay thì khác hẳn, trông như yêu quái hút sạch tinh khí, dù bộ đồ mặc vẫn là hàng hiệu nhưng cái thần thái thì… tụt dốc phanh.
Ngay cả một như Chúc Du cũng nhịn mà hỏi:
“Dạo gặp chuyện gì ? Trông tinh thần lắm.”
Hà Tiêu đáp ngắn gọn:
“Nhà chút chuyện, đang cố xử lý.”
Chúc Du “” một tiếng, hỏi thêm, chỉ :
“Vậy hôm nay đến thăm Diễm Diễm ?”
Hà Tiêu lắc đầu:
“Không.”
Đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ thẳng cô, Hà Tiêu :