Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 244: Từ nay em cũng là một thành viên của sở thú Linh Khê rồi

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:56:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8V3jnMNYLW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

“Giám đốc Chúc, hôm nay đến… là để tìm cô.”

Chúc Du ngạc nhiên:

“Tìm chuyện gì ?”

 

Hà Tiêu né tránh ánh mắt cô, chằm chằm một điểm mơ hồ lưng cô, ngập ngừng mãi mới dám :

“Giám đốc Chúc, dạo gần đây cô gặp chuyện gì kỳ lạ ? Ý là… kể từ đưa cô xem bảo tàng nhà .”

Chúc Du nghi ngờ liếc , cái thần thái … y như đang giấu chuyện gì lớn lắm.

Cô cố nhớ kỹ càng :

“Không gì lạ cả.”

Hà Tiêu gấp gáp:

“Cô nhớ kỹ xem! Chuyện quan trọng! Nếu thật sự hiện tượng kỳ quái nào, thể giúp cô.”

Hà Tiêu tiếp:

“Ví dụ như… đèn trong nhà tự dưng bật tắt bất thường, vòi nước tự chảy, nửa đêm tiếng động lạ... đại loại .”

Nghe đến đó, Chúc Du lạnh hết cả sống lưng. Cô chằm chằm , nghiêm túc hỏi:

“Anh cần đưa đến… bệnh viện tâm thần ba ?”

(Bệnh viện ba nổi tiếng là nơi điều trị các vấn đề tâm thần trong vùng.)

Hà Tiêu:

thật đấy, giám đốc Chúc! Nếu thật sự chuyện gì lạ xảy , nhất định cho . sẽ mời đến giải quyết.”

Chúc Du càng càng thấy… bệnh, và bệnh nhẹ !

Cô nghiêm túc đáp:

“Anh Hà, nghĩ nên cân nhắc kỹ về chuyện nhận nuôi Diễm Diễm. Nếu vẫn quyết định đăng ký, bên sẽ tiến hành đ.á.n.h giá cẩn thận.”

Mấy tiếp xúc, cô thấy Hà Tiêu khá bình thường, mà bây giờ thì… rõ là chuyện xảy khiến lệch pha nghiêm trọng.

Cô bắt đầu lưỡng lự: Có nên để như nhận nuôi Diễm Diễm ? Dù khi nhận nuôi, Diễm Diễm vẫn sống ở Linh Khê, nhưng tiếng tăm của đỡ đầu cũng ảnh hưởng phần nào đến hình ảnh của bé.

Nghe đến đó, Hà Tiêu vội vàng giải thích:

“Giám đốc Chúc, tỉnh táo! cũng thật lòng yêu quý Diễm Diễm. Còn mấy chuyện … là vì tối qua cha với một chuyện khiến đến giờ vẫn còn hoang mang.”

Anh ngước lên cô, gằn từng chữ:

“Bức tranh hổ trắng nhà … biến mất .”

Chúc Du tròn xoe mắt:

“Biến mất?! Là trộm ?”

Hà Tiêu lắc đầu, mặt mũi u ám:

“Có thể là trộm… nhưng camera gì, hiện trường thì dấu hiệu phá khóa…”

Thực lúc đầu khi lên tầng hai và phát hiện tranh hổ trắng còn hổ, suy nghĩ đầu tiên của là: Chắc chắn tráo tranh!

Chúc Du lo lắng hỏi:

“Vậy nhà báo công an ? Tranh quý như thế, mà bảo vệ kỹ càng , để mất ?”

Hà Tiêu:

“Ba cho báo.”

Chúc Du cau mày:

“Sao báo? Mức độ bảo mật cao , nếu trộm thì khả năng hung thủ là quen, hoặc lên kế hoạch từ lâu…”

Nói đến đây, cô chợt thấy bất an. Lẽ nào hôm nay tới tìm là vì nghi ngờ chuyện bức tranh liên quan tới ? Nên mới mấy câu ghê như trong phim kinh dị lúc nãy?

Như đoán suy nghĩ của cô, Hà Tiêu vội vàng :

“Giám đốc Chúc, cô yên tâm! từng nghi ngờ cô. Tầng hai bảo tàng chỉ nhà họ Hà mới mở cửa.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-244-tu-nay-em-cung-la-mot-thanh-vien-cua-so-thu-linh-khe-roi.html.]

 

Hà Tiêu thở dài một , nhỏ:

“Thật cũng nghĩ giống giám đốc Chúc. ba thì… haizz…”

 

Ba hôm đó lôi đủ thứ chuyện tâm linh kỳ quái, còn kéo cả thần thú yêu quái . Ban đầu Hà Tiêu còn tưởng ông kích động quá nên phát bệnh .

 

Cả nhà bận rối rít mấy ngày nay tìm bức tranh hổ trắng, nhưng chẳng chút manh mối nào.

 

Cho đến tối qua, ba kể lịch sử gia tộc… và từ lúc đó đầu óc như rơi một mớ sương mù.

 

Chính vì , hôm nay mới tìm đến Chúc Du. Nếu như lời ba là thật, rằng khi đưa Chúc Du đến xem tranh thì con hổ trắng trong tranh biến mất, khả năng cao là con hổ đó… đang theo cô.

 

Nếu đúng như , thì trong cuộc sống hàng ngày của Chúc Du chắc chắn xuất hiện vài dấu hiệu kỳ lạ.

 

Hà Tiêu thật lòng lo lắng cho sự an của cô, nhưng chuyện về bức tranh và nguồn gốc gia tộc thì là bí mật, thể rõ cho cô .

 

Anh nghiêm túc cô:

“Giám đốc Chúc, thật sự tỉnh táo. Không tin, cô cứ kiểm tra .”

 

Chúc Du nghiêng đầu suy nghĩ một lúc, chọn câu hỏi kiểm tra thần kinh kinh điển:

“Trong một bồn tắm đầy nước, đưa cho một cái xô và một cái muỗng, bảo nhanh ch.óng cạn nước trong bồn, sẽ chọn cách nào?”

 

Hà Tiêu khóe môi nhếch lên tự tin:

“Đương nhiên là dùng xô !”

 

Chúc Du bằng ánh mắt phức tạp thương cảm:

“Người bình thường sẽ rút cái nút thoát nước .”

 

Cả hai cùng… lặng thinh.

 

Một lúc , Hà Tiêu đành yếu ớt đề nghị:

“Hay là cô kiểm tra câu khác?”

 

Chúc Du khoát tay:

“Thôi khỏi. tin … tạm thời vẫn bình thường.”

 

Hà Tiêu lập tức hỏi tiếp:

“Vậy còn chuyện nhận nuôi Diễm Diễm thì ?”

 

 

 

Loading...