Chúc Du nghiêm túc:
“Sẽ xử lý đúng quy trình. Nếu đáp ứng điều kiện thì sẽ thông qua.”
Hà Tiêu gật đầu cảm kích:
“Cảm ơn giám đốc Chúc. Nếu thật sự thể nhận nuôi Diễm Diễm, thì đó lẽ là điều duy nhất trong những ngày gần đây.”
Chúc Du chân thành chúc :
“Hy vọng sớm tìm bức tranh hổ trắng.”
Hà Tiêu cảm ơn, nhưng thật: ba khẳng định, con hổ trong tranh tự … chạy .
Nếu mấy hôm mà chuyện kiểu , Hà Tiêu chắc chắn sẽ cho qua.
cả một chuỗi ngày tìm hoài thấy, xem camera cả trăm , chất vấn bảo vệ đến thuộc tên từng , còn mời chuyên gia đến kiểm tra dấu vết hiện trường, tất cả đều chứng minh rằng: gần nhất tầng hai là lúc đưa Chúc Du đến xem tranh.
Mà hôm đó chính là khóa cửa, lúc còn đầu tranh kỹ, rõ ràng vẫn còn nguyên đấy, bức tranh to như treo chính giữa tường cơ mà!
Giữa hàng loạt điều thể, thì chỉ điều “kỳ ảo” … trở thành điều vẻ hợp lý nhất.
Hèn gì cả nhà họ Hà đều mê hổ đến , thì … là tín ngưỡng gia tộc.
Trước khi rời khỏi vườn thú, Hà Tiêu tranh thủ ghé qua thăm Diễm Diễm.
Chú hổ già từng một thời oai phong lẫm liệt nay đang an nhàn dưỡng lão trong vườn thú Linh Khê, dài thư giãn. Nhìn thấy Hà Tiêu chen , nó chỉ lười biếng liếc một cái.
Ánh mắt đó… khiến tim Hà Tiêu đập thình thịch: Diễm Diễm nhận !
Chắc chắn là ! Dù gì mấy ngày liền đến thăm, tình cảm cũng tích góp chút đỉnh chứ.
Anh vẫy tay đầy nhiệt tình:
“Diễm Diễm, ở đây nè!”
Anh rằng nộp hồ sơ nhận nuôi, sắp tới hai sẽ mối quan hệ giấy trắng mực đen. lý trí nhắc nhở: chuyện xong thì nên .
Trong khu chuồng, Diễm Diễm rút ánh , ung dung nhảy xuống hồ nước ngâm tắm mát, … thèm để tâm đến màn kịch cảm động của ai .
Khi rời khỏi vườn thú, tâm trạng Hà Tiêu khá hơn hẳn. Anh quyết định sẽ tiếp tục tìm bức tranh, hoặc tìm dấu vết của hổ trắng.
Tuy ba : nếu hổ trắng lựa chọn rời , thì đó là quyết định của nó, cần cưỡng cầu.
bộ dạng tiều tụy của ba, Hà Tiêu càng tìm con hổ để hỏi cho rõ: Ở nhà bao năm , mà một câu nào hả?!
Không từ khi nào, bắt đầu tin … mấy điều ba thật sự là thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-245-tu-nay-em-cung-la-mot-thanh-vien-cua-so-thu-linh-khe-roi.html.]
Sau khi Hà Tiêu rời , Chúc Du cũng thấy tâm trí rối bời. Những lời , cộng với việc bức tranh biến mất bí ẩn, khiến cô khỏi suy nghĩ miên man.
Cô từng tận mắt xem qua bức tranh , khung cảnh trong tranh khiến cô choáng ngợp, thậm chí đó còn mơ thấy hai chơi đùa cùng hổ trắng.
Tình cảm dành cho hổ trắng cũng vì thế mà ngày càng sâu đậm, dù chính cô cũng .
Cô nhà họ Hà cực kỳ coi trọng bức tranh . Giờ rõ tranh , hổ trắng trong tranh còn ai bảo vệ và thương yêu …
Chúc Du về phòng, thấy bé hổ trắng đang dài giường cô ngủ say. Vừa thấy tiếng động, nó lập tức bật dậy, “grừ” một tiếng lon ton chạy . Hóa lúc nãy chỉ là giả vờ ngủ thôi!
Chúc Du cảm thấy xót xa, ôm nó lên dỗ dành:
“Cưng ơi, xin nha, chị còn , thể chơi với cưng cả ngày .”
Bé hổ trắng chẳng buồn để tâm, bò lên vai cô, vui vẻ chơi đùa với tóc cô như thể chuyện đó chẳng quan trọng gì.
Chơi bao lâu thì điện thoại Chúc Du reo lên, là Cục trưởng Tôn.
Cô hít sâu một , trong lòng mơ hồ cảm thấy cuộc gọi … liên quan đến bé hổ trắng.
Quả sai.
Vừa bắt máy, đầu bên :
“Giám đốc Chúc, khi nhận tin Linh Khê một bé hổ trắng, lập tức cử kiểm tra. Kết quả cho thấy: hề dấu vết nào của hổ con từng xuất hiện ở rừng núi Linh Khê cả.”
Chúc Du sững :
“Vậy… nó từ đến?”
Đầu dây bên cũng lặng im. Thật ông cũng , nhưng hỏi thì thành ... hỏi chính đang hỏi .
Một vòng luẩn quẩn khó chịu.
Theo lý mà , hổ con hoang dã như nên đưa về trung tâm cứu hộ hổ để nuôi dưỡng. vì ông lỡ đồng ý với Chúc Du, cộng thêm con hổ bài xích lạ...
Chúc Du chủ động :
“Cục trưởng, là cứ để bé ở Linh Khê một thời gian. Nó quen môi trường ở đây , nếu chuyển sợ sẽ thích nghi. Còn chuyện thì… tính tiếp.”
Cục trưởng Tôn như mở cờ trong bụng, đang chờ cô mở miệng xin phép đây chứ ! Ông lập tức đồng ý.
Chúc Du cúi xuống, ôm lấy bé hổ trắng, khẽ cụng đầu với nó đầy yêu thương:
“Cưng , từ nay em cũng là thành viên chính thức của vườn thú Linh Khê đấy~.”