Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 247: Một gia đình yêu thương gắn bó

Cập nhật lúc: 2026-02-23 21:56:23
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nó cúi xuống l.i.ế.m vuốt, vờ như thấy.

 

Bạch Châm hôm nay gọi mấy “ngôi ” trong vườn, dù một bận hoặc chả thèm dính dáng nên tới, cũng gom vài con.

"Tiểu Năng!" Bạch Châm gọi, giọng nghiêm trọng, "Tình hình bây giờ căng!"

(Đoạn y nguyên lời Hoàng Điều dạy.)

 

"Chúng đoàn kết !"

(Cũng là bài học thuộc lòng từ Hoàng Điều.)

 

"Bé hổ trắng là mối đe dọa lớn. Nó ở chung với giám đốc, ăn ở như một nhà. Cậu dạy bọn xanh” , chúng cùng tranh sủng!"

 

Bạch Châm giơ vuốt hùng hồn. Câu cuối thì nó tự thêm, Hoàng Điều từng bảo uyển chuyển, nhưng nó chẳng hiểu uyển chuyển là gì.

 

Gấu trúc đỏ nắm tay , suýt đ.ấ.m cho một cú, nhưng thấy đối phương đồng bọn, đành nhịn.

"Trà xanh gì chứ…" Nó chớp mắt, giọng ngây thơ, "Không nha."

 

Nó cúi l.i.ế.m bụng, giọng mềm như kẹo bông:

"Tranh sủng gì, giám đốc thương tất cả chúng , còn bảo ai cũng là một nhà, yêu thương và nhường nhịn mới đúng."

 

Gấu trúc đỏ thẳng Bạch Châm:

 

" tham gia. Muốn thì tự mà . ngủ đây."

Nói xong, nó lùa cả đám ngoài, phịch xuống.

"Nuôi trò để trò vượt thầy" – chuyện dại dột đó nó dính.

 

Thế nhưng trong lòng vẫn bực bội: Bạch Châm thật đáng ghét! Trà xanh cái gì, nó . Nó chỉ là… quan tâm khác thôi!

… bé hổ trắng đúng là mối đe dọa thật.

 

Gấu trúc đỏ bò lên cửa sổ, đám Bạch Châm rút lui trong thất vọng. Chờ chúng khuất, nó cũng len lén rời nhà.

Trên đường, dù bản thuộc loại gan to nhất trong họ nhà gấu trúc đỏ, nó vẫn run. Khí thế của bé hổ trắng như thể nuốt chửng loài.

 

… nó định . Chỉ là báo cho "chị giám đốc" : tối nay Bạch Châm và Đoàn Đoàn tới rủ nó bàn chuyện, hình như hài lòng với bé hổ trắng, cho rằng nó đang giành mất tình thương. Còn nó, tuyệt đối hùa theo, luôn nhớ lời chị dặn " là một nhà, yêu thương ", nên mới liều đến báo tin.

 

Như thể hiện ngoan ngoãn, rộng lượng, khiến chị giám đốc tự hỏi cưng bé hổ trắng quá khiến khác ghen , còn dịp "mách khéo" mấy đứa ghét.

Gấu trúc đỏ tự thấy thông minh tuyệt đỉnh!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-247-mot-gia-dinh-yeu-thuong-gan-bo.html.]

 

Lúc tối, nhưng khi nó chạy tới thì thấy cửa sổ phòng giám đốc vẫn sáng đèn.

Nó trèo lên bệ, giơ vuốt gõ "cộc cộc" kính. Trên tấm kính trong veo phản chiếu bóng nó, gấu trúc đỏ nghiêng đầu – ừm, góc dễ thương phết.

 

Gõ vài cái, Chúc Du kịp , thì một bóng trắng phóng lên bệ cửa – chính là bé hổ trắng.

đó, qua lớp kính, im lặng thẳng gấu trúc đỏ.

 

Gấu trúc đỏ thấy run, nhưng vẫn cố cất giọng:

"Chị giám đốc ở đây ? Em… tới tìm chị."

 

Chuyện gì thì gấu trúc đỏ nhất quyết .

Bé hổ trắng bậu cửa sổ, im lặng nó, chẳng buồn hé răng.

Gấu trúc đỏ bèn :

"Thế thì em đây chờ ."

 

Bất ngờ, bé hổ trắng duỗi một cái vuốt , nhẹ nhàng gạt chốt cửa sổ. Hai chân chống lên khung, "roẹt" một cái mở toang cửa.

Thấy , gấu trúc đỏ mừng rỡ, định nhảy thì… "bốp"! Một cú vả tiễn nó xuống đất. Ngay đó, cả con hổ cũng phóng ngoài, gầm lên một tiếng "GÀO~!!!" rung trời.

 

Gấu trúc đỏ giật thót tim, hai chân mềm nhũn. Nhìn dáng vẻ nhe răng trợn mắt, hung hãn như ăn tươi nuốt sống của bé hổ trắng, nó vội lồm cồm bò dậy, ba chân bốn cẳng bỏ chạy.

Hình như lưng vẫn còn vang lên tiếng hổ gầm, khiến nó chạy càng lúc càng nhanh.

"Trời ơi đáng sợ quá!"

 

Bé hổ trắng theo bóng nó khuất dần, hất cằm lên gầm thêm một tiếng, leo lên bậu cửa, chui phòng.

"Tiểu Bạch, em đang ?" Chúc Du tắm xong bước , bắt gặp cảnh bé hổ trắng trèo cửa sổ, liền hỏi: "Em ngoài chơi ?"

Bé hổ trắng "gừ" một tiếng, nhảy xuống, tiến dụi đầu chân cô, ngước đôi mắt xanh trong veo lên , trông y như thể… "Chuyện gì , em ngoan lắm mà".

 

Chúc Du đóng cửa sổ , bế nó đặt lên sofa, định nghỉ ngơi.

Đèn tắt, bé hổ trắng lén lút bò lên giường, gọn ở cuối giường, đè chăn c.h.ặ.t cứng.

 

Chúc Du cảm thấy bé hổ trắng ngày càng quen với cuộc sống ở vườn thú. Đám thú trong vườn cũng dần chấp nhận nó, tuy vẫn chẳng mấy ai gần, mà nó thì hình như cũng chẳng quan tâm.

Ngày nào nó cũng theo Chúc Du tuần khắp vườn thú, "gừ gừ" gọi inh ỏi.

 

Hôm , tan , hai một hổ tới khu hồ thiên nga thì Chúc Du bỗng cảm thấy mặt đất rung nhẹ.

 

 

Loading...