Chạy chán, hổ con nhảy phốc xuống, như viên đạn b.ắ.n thẳng lên kệ gỗ treo tường, leo tót lên đỉnh nhảy ùm xuống giường, lăn lộn, dụi dụi chăn với vẻ hạnh phúc tột độ.
"Gừ gừ!"
"Gù gù!"
"Gừ gừ gừ gừ gừ!"
Bạch Sóc xoa tai, âm thanh hổ con vang đầy bên tai.
Anh nhíu mày, đây là đang cái gì ? Sao cứ như hổ con thật, ngây thơ đến buồn .
"Cốc cốc." Anh gõ cửa sổ.
Ánh mắt hổ con lập tức chạm ánh mắt .
Người và hổ, lam nhãn chạm hắc mâu. Hổ con thoáng cảnh giác, như nhận điều gì, "gừ" một tiếng lao tới đầy phấn khích.
Bạch Sóc càng thấy khó hiểu.
Thần thức của lẽ giống y tính cách , mà giờ cảm xúc lộ liễu, trẻ con như thế ?
Anh chú bé hổ trắng, lặng lẽ nghĩ… chẳng lẽ … biến dị ?
Tháo cửa sổ, hổ con lập tức nhào tới dụi dụi như một con thú cưng.
Bạch Sóc cực kỳ quen, đẩy nó :
"Đứng thẳng lên, hổ trắng bình thường!"
Hổ con nghiêng đầu, chớp mắt… như đang nũng.
Bạch Sóc day sống mũi, thần thức coi như… hết cứu. Chẳng giống chút nào.
Anh đặt tay lên đầu hổ con, nó dần bình tĩnh . Chẳng bao lâu, ảnh nó trở nên mờ dần biến mất hẳn.
Ngay lúc đó, Bạch Sóc cũng cảm nhận tất cả những gì hổ con trải qua khi rời bức tranh.
Tức thì… vành tai đỏ bừng.
Không thể tin nổi…
Nó một cô gái loài … trêu ghẹo! Mà cô còn thích !
Bạch Sóc chẳng nhớ nổi bao nhiêu tuổi nữa, nhưng từ đến nay từng mật với bất kỳ khác giới nào, ngay cả nắm tay cũng , mà … … ừ thì… chuyện đều xảy !
oái oăm , bé hổ trắng do một tia thần thức của hóa thành cứ vui như Tết, nào cũng chủ động nhào , hôn hít, cọ cọ, ôm ôm ấp ấp.
Bạch Sóc mím môi, tiếng động thốt một chữ, mày cau c.h.ặ.t, suýt vững những cảnh tượng trong ký ức của bé hổ trắng.
"Giám đốc, giờ chúng nên gì đây? Cái gã kỳ lạ đột nhiên biến mất, trong camera cũng thấy." Một giọng quen quen vang lên từ xa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-250-be-ho-trang-di-lac.html.]
Bạch Sóc khẽ động , lập tức thu hết cảm xúc bi thương khác lạ, từ một chỗ khác hành lang nhảy thẳng từ ban công tầng ba xuống, rời êm ru.
Giờ từ ký ức của bé hổ trắng, một tin cực quan trọng: hậu nhân của lão dài hạn của vẫn còn sống, và vẫn luôn đúng lời dặn, ngày ngày hầu hạ bức họa .
Bạch Sóc quyết định tìm họ, quen thì việc sẽ dễ hơn.
Lúc , Chúc Du đang ở cùng nhân viên soát vé. Khi gã “ lạ” biến mất, nhân viên lập tức báo cho cô.
Chúc Du :
"Để về lấy điện thoại, lát nữa cùng xem camera. Đừng lo, vé thì vườn thú ."
Đi ngang qua hành lang, rẽ một góc, hai bỗng thấy một cánh cửa tháo đặt gọn sang bên, phần ổ khóa cửa phá nát, trông y như trộm đột nhập.
Tim Chúc Du đập mạnh, vội sải bước về phòng . Đến nơi, cô thấy ngay bên ngoài phòng là một khung cửa sổ nguyên vẹn … dựng , góc độ giống hệt cánh cửa thấy. Cô lao tới, ngó trong thì chẳng thấy bóng dáng bé hổ trắng .
Nhân viên soát vé theo sát, thấy hoảng sợ:
"Giám đốc… trộm ?"
Chúc Du tiện tay vớ lấy bình chữa cháy cầm theo, áp sát cửa phòng.
Kẻ trộm trời đ.á.n.h! Lại dám nhắm bé hổ trắng của cô!
Nhân viên lập tức báo bảo vệ. Còn Chúc Du thì xông thẳng phòng, trống trơn.
Bé hổ trắng mất tích, đây là đại sự! Nhân viên Vườn thú Linh Khê tin liền tỏa khắp nơi tìm kiếm.
Chúc Du thì phòng giám sát, lục tung camera lên. Tiếc là khu cô ở gắn camera, chỉ xem khu xung quanh. Cô xem xem , vẫn thấy bóng bé hổ trắng.
Nhân viên thì lục tung cả vườn thú, vô ích.
Cuối cùng Chúc Du quyết:
"Báo công an thôi!"
Mất động vật trong vườn là chuyện cực nghiêm trọng, huống hồ đây là hổ con, nếu ngoài thì sống sót là cả vấn đề.
Cục trưởng Tôn tin cũng cho đội tìm kiếm lục soát cả núi. Không kết quả, ông mới an ủi:
"Giám đốc Chúc, bé hổ trắng linh tính. Lúc nó đến Linh Khê, chúng cũng chẳng tìm thấy dấu vết hổ con nào quanh đây. Giờ nó cũng thôi. Có khi nó khỏe nên tự rời ."
Chúc Du cau mày:
"Chỉ mong là thế."