Cô vẫn lo bé hổ trắng kẻ bắt. từ lúc phát hiện mất, bảo vệ phong tỏa bộ lối , con hổ giờ cũng khá to, mang ngoài chắc chắn lộ, mà hôm đó du khách ai khả nghi.
Camera cũng chẳng ghi gì khác thường. Loại trừ khả năng, dường như chỉ còn đúng lời Cục trưởng Tôn , nó biến mất y như cách nó từng xuất hiện cửa sổ cô, chẳng camera nào bắt .
Dù chuyện buồn, nhưng vườn thú vẫn hoạt động. Tuy nhiên, Chúc Du quyết định đóng cửa nghỉ một ngày.
Chính nhờ hôm nghỉ , cô mới thấy cảnh các “động vật công” trong vườn vui như hội, mấy con từ núi tranh thủ mang “lương thưởng” về quê, ai cũng oai phong rạng rỡ, còn dẫn thêm tin tức: tụi nó bạn bè cũng đến vườn thú việc.
Mạng lưới “quan hệ bạn bè” của đám thú núi thì rộng khủng khiếp. Người quen nối quen, chẳng mấy mà thành quảng cáo miễn phí cho Linh Khê.
Chúc Du thấy thế, phất tay quyết định: Vườn thú Linh Khê sẽ nghỉ mỗi thứ Hai hàng tuần, ngày lễ thì lùi lịch nghỉ.
Nhân viên con thì vui mừng ủng hộ.
Chỉ du khách là phản đối, vé vốn chỉ bán 5.000/ngày, khó mua, giờ nghỉ thêm một ngày thì càng khó.
Chúc Du đành trấn an: "Hiện vườn thú đang mở rộng và cải tạo, khi thiện sẽ tăng vé để ai cũng mua ."
Lời hứa mới dịu dư luận.
trang chính thức, fan ầm ầm đòi Chúc Du livestream. Hóa , dù mua vé, vẫn xem cô livestream như một cách "du lịch online". Từ ngày vườn thú chính thức hoạt động, cô bận bịu nhiều việc nên livestream ít hẳn.
Đọc bình luận top đòi live, Chúc Du thấy chạnh lòng, bé hổ trắng đến vườn thì cô bận suốt, kịp giới thiệu nó với fan, giờ nó , chỉ còn ảnh trong máy cô.
công việc vẫn tiếp tục. Khi Hà Tiêu đến ký hợp đồng nhận nuôi Diễm Diễm, còn hỏi:
"Giám đốc Chúc, hôm qua vườn nghỉ ?"
Chúc Du:
"Từ giờ, vườn sẽ nghỉ thứ Hai hằng tuần, cho thú nghỉ xả ."
Hà Tiêu:
"Các đối xử với động vật thật."
Nói , liếc sang cùng.
Chúc Du lúc mới chú ý, đàn ông cao hơn Hà Tiêu nửa cái đầu, mặc đồ thường, gương mặt tuấn mỹ đến mức dễ mất tập trung, nhất là khi ánh mắt sâu thẳm đen láy đang thẳng cô.
Chúc Du thì chẳng mảy may rung động, từ lúc bé hổ trắng mất, lòng cô để hết chuyện đó, nam sắc miễn nhiễm.
Có điều… thì cũng mát mắt phết. Chỉ lạ là… cứ chằm chằm cô?
"Anh Tiêu, đây là?" Chúc Du hỏi.
Hà Tiêu:
"À, đây là trưởng bối của . Nghe hôm nay đến Linh Khê ký hợp đồng, nên cùng."
"Chú, đây là giám đốc Chúc."
Chúc Du khựng – chú? Hai tuổi ngang ngang , thậm chí da dẻ của "chú" còn hơn Hà Tiêu.
Thanh niên gật đầu:
"Xin chào, là Bạch Sóc, chú của Hà Tiêu."
Chúc Du:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-251-be-ho-trang-di-lac.html.]
"Xin chào, là Chúc Du, giám đốc vườn thú Linh Khê."
Bạch Sóc:
" cô."
Chúc Du mỉm , hỏi thêm.
Ký xong hợp đồng, Hà Tiêu vui mặt, từ nay và Diễm Diễm "quan hệ hợp pháp", còn cho phép tiếp xúc gần gũi trong điều kiện an . Anh háo hức gặp ngay.
"Giám đốc Chúc, giờ chúng thể gặp Diễm Diễm ?"
Chúc Du:
"Tất nhiên, dẫn ."
Tâm trạng cô khá , hợp đồng sẽ mang về 10 triệu cho vườn thú trong hai ngày tới, đủ nhiều việc cải thiện đời sống động vật.
Cô nhớ Hà Tiêu từng bảo nhà mất bức "Bạch hổ đồ", giờ thấy vui thế liền hỏi:
"Nhà tìm thấy bức 'Bạch hổ đồ' ?"
Nét mặt Hà Tiêu thoáng biến đổi, liếc nhanh sang "đại lão" bên cạnh, vẫn ung dung ngắm cảnh.
"Tìm thấy . Dù hình thức khác, nhưng may là tìm . Ba em vui lắm."
Chúc Du:
"Chúc mừng nhé. Mong bé hổ trắng của vườn cũng may mắn như , dù ở cũng sống ."
Nghe chữ "bé hổ trắng", Hà Tiêu giật , lấm lét sang Bạch Sóc.
Bạch Sóc nghiêm giọng:
"Nhìn gì? Nhìn đường ."
Hà Tiêu lập tức , thì thấy phía nhóm nhân viên tụ tập đông.
"Giám đốc Chúc, họ gì thế? Hôm nay hoạt động ?"
Chúc Du:
"À, họ tổ chức chút nghi thức cầu mong bé hổ trắng về."
Hà Tiêu:
"Thế họ đang đốt gì ?"
Chúc Du:
"Mấy món cho bé hổ trắng, bảo là theo kiểu huyền học thì thể truyền ý niệm."
Hà Tiêu tặc lưỡi:
"Nhân viên và động vật ở Linh Khê thiết thật."
cái … giống cúng vong hơn. Hà Tiêu rón rén sang Bạch Sóc.
Bạch Sóc chằm chằm phía , mặt mũi đầy vẻ… khó tả.