Chúc Du đóng cửa ngoài. Trời nóng như cái lò than.
Cô che ô, lái xe điện trong khu du lịch đón Hà Tiêu.
Trên đường, cô thấy động vật xuất hiện ít hơn hẳn ngày. Trời quá nóng, chúng đều chui khu nuôi trong nhà để hưởng điều hòa. Chỉ vài con chịu chơi mới ở ngoài, thở bóng cây.
Đặc biệt là mấy chú gấu trúc đỏ, vật tảng băng, thè lưỡi hồng hồng, bụng phập phồng thở. Mỗi xong dậy là bụng ướt nhẹp. May mà sức khỏe nên cảm.
Mấy loài vốn thích ở chỗ kín, chỉ tối mát mới chịu ngoài dạo chơi. Lúc 7-8 giờ tối mới là giờ náo nhiệt của sở thú.
Chúc Du cũng đang tìm cách chống nóng cho chúng. Người thì cởi bớt quần áo , chứ thú lông lá quanh năm như mặc áo lông, nóng phát mệt.
Ngoài trời thì ngoài cho thêm đá lạnh, chẳng còn cách nào.
Khi thấy cô lái xe đến, Hà Tiêu ngạc nhiên:
"Giám đốc Chúc, cô chu đáo quá, tự lái xe đón cơ !"
Ngày thường xe điện xếp hàng dài. Một chiếc mui trần chở hai chục , hôm nay độc quyền.
Chúc Du mỉm , hiệu lên xe. Dù gì đây cũng là "khách hàng" tặng sở thú mười triệu tệ, đương nhiên tiếp đón t.ử tế.
"À mà, hôm nay cô gặp chú ?" Hà Tiêu hỏi.
"Anh Bạch ? Có, đưa bé hổ trắng về, cảm ơn các giúp." Chúc Du đáp.
"Không gì. cô hôm nay chú gặp ai ở trong vườn ?" Hà Tiêu nghiêng đầu.
Chúc Du nghĩ một lát:
"Hôm nay một nhân viên nghỉ, chắc chỉ gặp mấy soát vé với bảo vệ thôi. Sao ?"
Hà Tiêu bảo , trong đầu nghĩ lẽ Bạch Sóc gặp ai đó bên ngoài thôi, chứ chắc chắn thể là đang tán gẫu với bảo vệ …
Hai đến khu nuôi hổ, Chúc Du mở cửa, Hà Tiêu bước , liếc một cái thấy Diễm Diễm.
Con hổ to tướng đang ngâm trong bể nước, chìm làn nước trong veo, đầu gác lên bờ, mắt nhắm hờ như đang tận hưởng kỳ nghỉ dưỡng. Một bàn chân to hơn cả bàn tay đặt hờ mép bể, dáng vẻ thư thái hết chỗ .
Trong bể thả đầy đá lạnh, nổi lềnh bềnh khắp nơi, trông chẳng khác gì một ly nước đá khổng lồ.
Vừa thấy cảnh , Hà Tiêu lập tức chạy ngay tới. Từ hôm qua, " mật" với Diễm Diễm, gan to trông thấy.
Nghe tiếng động, Diễm Diễm hững hờ mở mắt, đôi con ngươi màu hổ phách trong suốt liếc Hà Tiêu một cái. Hà Tiêu lập tức nín thở, tim đập thình thịch. Hổ nhắm mắt, tiếp tục nghỉ ngơi.
Trái tim Hà Tiêu nhảy nhót:
Đây là gì ư?
"Chính là bằng chứng Diễm Diễm nhận , chấp nhận , cho phép tới gần!"
Ai cũng , loài mèo lúc ngủ vốn cảnh giác cao độ, huống chi đây từng là "hổ vương" một thời. Ấy mà giờ Diễm Diễm mặc cho tiến sát khi đang ngủ.
Hà Tiêu đưa tay, sờ thử, nhưng cuối cùng chỉ thò xuống nước quẫy một cái. Vừa chạm nước, mặt nghiêm nghị hẳn:
"Giám đốc Chúc, nước lạnh quá đó!"
Chúc Du đáp:
"Nhân viên bỏ thêm một đống đá lạnh đấy."
Dù đang trong thời gian đóng cửa, nhưng nhân viên vẫn chia ca chăm sóc, tuy nhẹ nhàng hơn khi mở cửa nhiều.
Chúc Du tưởng đây là Hà Tiêu tán thưởng sự chu đáo của nhân viên, vì bỏ đá lạnh là hành động chăm sóc chủ động.
Ai ngờ Hà Tiêu bảo:
"Nước lạnh , lỡ Diễm Diễm … thấp khớp thì ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-260-cuop-do-an-ngay-mieng-meo-lon.html.]
Chúc Du ngớ .
Hà Tiêu tiếp:
"Hồi nhỏ hè nào cũng thích ngâm nước lạnh, ba bảo cho sức khỏe. Mùa hè, khí dương đang bốc ngoài, mà dội lạnh đột ngột sẽ khiến lỗ chân lông co , hại cho cơ thể, còn thể hàn khí xâm nhập. Nước ấm mới giúp thúc đẩy tuần , đào thải độc tố."
"Giám đốc Chúc, là đừng bỏ đá lạnh cho Diễm Diễm nữa nhé?"
Hà Tiêu dứt lời, Diễm Diễm lập tức mở bừng mắt, "bốp" một phát đập chân xuống mặt nước. Nước b.ắ.n tung tóe, Hà Tiêu cạnh thoát , biến thành… hổ phiên bản ướt sũng.
Diễm Diễm gầm một tiếng:
"Thân thể của , tự !"
Giữa mùa hè mà bắt nó ngâm nước ấm? là kẻ !
Chúc Du cố nhịn , giải thích nhẹ nhàng:
"Cơ thể hổ giống con , Diễm Diễm thích tắm với đá lạnh."
Hà Tiêu lau mặt gật gù:
" hiểu ."
Nhìn phản ứng dữ dội thế thì rõ ràng ý tưởng của .
…
"Giám đốc Chúc, Diễm Diễm thông minh thật đó!" Hà Tiêu cảm thán, mắt rời con hổ.
Chúc Du lập tức cảnh giác.
"Không hổ là con hổ yêu thích, bá khí ngút trời!" Hà Tiêu .
"Nó còn lấy nước tắm của tạt nữa chứ! Chắc chắn là thích !"
Hà Tiêu kết luận chắc nịch: bình thường hổ tấn công là c.ắ.n thẳng cổ, loại "trêu chọc" con mồi. Đã đ.á.n.h là đ.á.n.h c.h.ế.t ngay. Diễm Diễm chỉ tạt nước chứ gì khác, đúng là quý mến !
Ánh mắt Hà Tiêu sáng rực, trong khi Diễm Diễm lười đáp, đầu chỗ khác, tiếp tục ngâm .
Chúc Du thầm thở phào: … Mình cảnh giác sớm thật.
" đưa lau khô nước nhé." Chúc Du .
"Lát nữa đến xem Diễm Diễm nữa chứ?" Hà Tiêu hỏi.
"Được."
" thể giúp nó bỏ đá lạnh ?"
"Được." Chúc Du gật đầu. Miễn phí mà, ai từ chối?
"Xem Diễm Diễm sợ nóng lắm." Hà Tiêu nghĩ ngợi, "Có thể bật điều hòa cho nó ? Chứ thể suốt ngày ngâm nước."
"Chuồng trong nhà điều hòa, nhưng Diễm Diễm thích gian kín. Nó từng bọn săn trộm nhốt, chắc vẫn còn ám ảnh. Khu ngoài trời mở thế bật điều hòa cũng chẳng tác dụng." Chúc Du giải thích.
"Giá mà Diễm Diễm mọc cánh, bay thẳng Bắc tránh nóng thì !" Hà Tiêu mơ mộng.
Chúc Du bất ngờ nhận … hóa Hà Tiêu cũng chút "trẻ con" dễ thương.