“Các đến rừng gấu trúc đỏ thì từ nay là một gia đình. là Tiểu Năng, đại ca của các !”
Bên vang lên tiếng rì rầm bàn tán.
“Im lặng! Nhìn xem dáng các kìa, giống đội hình kỷ luật gì ?” Tiểu Năng dùng móng gõ gõ cây. Nó sống ở Vườn thú Linh Khê một thời gian, ít “lời vàng ý ngọc” từ nhân viên, giờ đem dùng triệt để.
Đám tân binh lập tức im thin thít. Đa phần khá ngoan, điều khi ở nơi mới.
Tiểu Năng tiếp:
“Có ý kiến gì ? đến các , việc lâu nhất, viện trưởng cũng giao cho quản các .”
“Các loài khác trong vườn thú đều sống thành bầy đàn, chúng cũng đoàn kết! Đến giờ việc thì , đến giờ nghỉ thì nghỉ. Ai ốm thì xin nghỉ, nhưng chấp nhận kẻ lười! Ngày mai tất cả theo !”
Bên đồng thanh đáp “Rõ!”
Tiểu Năng hài lòng, đám đàn em mới càng thấy thuận mắt:
“Cứ yên tâm, ở rừng sẽ che chở các — miễn là các chăm chỉ.”
Xong buổi “giáo huấn”, nó định nghỉ, đúng giờ tan ca. Bỗng con giơ tay:
“Em đói quá, gì ăn ạ?”
Tiểu Năng nhíu mày, định mắng, nhưng nghĩ — hồi mới đến Linh Khê, nó cũng cho ăn no nê mà.
Nhìn hai mươi gương mặt ngơ ngác , tự nhiên nó thấy… vui vui.
“Thôi , qua nhà , còn ít hoa quả.”
“Có hoa quả , em cũng ăn!”
“Được, tất cả cùng qua. Chúng là một nhà, chia sẻ.”
…
Khi nhân viên chăm sóc đến rừng gấu trúc đỏ, cảnh tượng đập mắt là… cả hai mươi mốt con tụ ăn hoa quả. Số hoa quả đó vốn chuẩn riêng cho Tiểu Năng, lúc mua thì hai mươi con còn về.
Một suất hoa quả cho một con, mà giờ chia cho hai mươi mốt con thì mỗi đứa chỉ một miếng tí xíu.
Bình thường gấu trúc đỏ giữ đồ ăn ghê lắm, với đồng loại còn “nóng tính”, mạng xã hội còn đầy video gấu trúc cãi , đ.á.n.h , thậm chí con đ.á.n.h gãy đuôi nhập viện.
Vì thế, khi đưa hai mươi con mới , nhân viên đặt chúng ở những khu khác vội lấy đồ ăn, dự định phát riêng.
Ai ngờ thấy… cảnh tượng yên bình : tất cả chen trong một đám lông đỏ, tròn tròn, mịn mịn, hệt như thiên đường của mấy “con nghiện đồ lông xù”.
Nhân viên nén cơn phấn khích, rón rén tiến gần. Bất ngờ là… cả đàn còn chủ động tách , nhường một lối để họ đến chỗ cho ăn.
Xách xô tay mà cứ lâng lâng — mấy bé ngoan ngoãn thế thật ?
Nhân viên đổ đầy thức ăn máng, vốn định đặt rải rác để các con ăn tách , nhưng thôi, tụm thì cho ăn một chỗ cũng tiện.
Cả máng đầy, mà chẳng cảnh tranh giành, chỉ thấy mấy bàn chân đen đưa gắp, hề ẩu đả. Trên cao, Tiểu Năng quan sát, chỉ cần ai định giở trò là nó kêu một tiếng, lập tức yên trở . Tiểu Năng cực kỳ hài lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-271-gau-truc-do-phat-cuong-ca-lu.html.]
Nhân viên thấy nó, vẫy tay:
“Tiểu Năng, ở cao thế, xuống ăn .”
Nó chậm rãi trèo xuống. Nhân viên liếc cả đàn đang ăn, Tiểu Năng lẻ loi, nghĩ gì mà ánh mắt đầy thương thương, rút từ túi một quả táo, khẽ :
“Ăn .”
Không kìm , họ còn nhét thêm cho nó một quả nho.
Tiểu Năng nhai nhóp nhép: Ơ? Cũng chuyện lời thế ?
Một con gấu trúc đỏ liếc sang, Tiểu Năng lập tức trừng mắt. Nó phắt , giả vờ như thấy gì.
Tiểu Năng ôm quả táo, thong thả thưởng thức, lòng cảm thấy đại ca đúng là… sướng.
Ngày mai… cho khách tham quan một màn “ mắt” hoành tráng mới !
Sáng hôm , Chúc Du mua bồ câu ở trại nuôi.
Bồ câu nhiều loại: bồ câu cảnh, bồ câu thịt, bồ câu đưa thư… Mỗi loại chia nhiều giống nhỏ, giá cả khác , trong đó bồ câu cảnh giá thất thường nhất.
Những điều Chúc Du tìm hiểu mạng, nhưng khi tận mắt thấy mới hiểu, lý thuyết khác xa thực tế.
Khu nuôi chim là cả dãy chuồng chim bằng kim loại, từng ô san sát, hoa cả mắt. Phần lớn là bồ câu trắng và xám, thỉnh thoảng vài màu khác. Ban đầu Chúc Du định chọn lựa kỹ, nhưng giờ quanh thấy… con nào cũng hao hao .
Nhân viên giới thiệu:
"Vườn thú thường mua bồ câu cảnh, ở đây giống đuôi quạt, cổ lông xù… , chị xem thử nhé."
Quả đúng như lời, bồ câu cảnh khác hẳn loại thường, màu sắc đa dạng. Chúc Du định "Quảng trường bồ câu", mà những quảng trường cô từng thấy đa bồ câu trắng.
Thế nên cô vẫn mua phần lớn là bồ câu trắng, kèm thêm ít bồ câu đưa thư, nghĩ bụng chắc chúng thông minh hơn. Nhân viên thì hết lời ca ngợi "dòng dõi" nhà chúng, nào là bố từng đoạt giải ở các cuộc thi bồ câu đưa thư, thắng cả tiền thưởng.
Bồ câu cảnh thì mua hai, ba chục con để điểm xuyết.
Tổng cộng Chúc Du mua 260 con, tốn đến mười triệu.
Mua nhiều nên trại còn tặng dịch vụ chở tận nơi.
Nhìn cả đàn bồ câu, Chúc Du nghĩ, quả thật, động vật thuộc diện bảo vệ quốc gia thì rẻ hẳn. Số tiền mua hơn hai trăm con bằng giá… một con gấu trúc đỏ. chính những loài khác mới tạo nên một vườn thú phong phú.
Mua xong, Chúc Du về Linh Khê. Lúc vẫn đóng cửa, nhưng chỉ còn hơn nửa tiếng nữa là hết giờ. Thường thì tầm trong vườn khá yên tĩnh, khách về gần hết. Thế mà hôm nay bước , cô tiếng ồn ào, thỉnh thoảng còn vang lên tiếng reo hò ở đó.
Cô theo âm thanh, cuối cùng đến rừng gấu trúc đỏ.
Kỳ lạ thật, vốn dĩ đây là khu yên tĩnh, khách đến cũng giữ trật tự vì gấu trúc đỏ thích sự yên lặng. Hôm nay náo nhiệt thế ?
Đi dọc theo lối vòng quanh, cuối cùng Chúc Du thấy cả đám khách đang vây quanh, ước chừng hơn trăm , cứ như đang xem xiếc.
Khi cô còn đang thắc mắc, mấy nhân viên chăm sóc cũng chạy đến, mặt mày phấn khích, :
"Mau lên, hôm nay bọn gấu trúc đỏ phát rồ cả !"