So với ở trung tâm nhân giống đây, nơi rộng rãi hơn nhiều.
Chúng thể nhảy nhót, đu đưa cành cây, chạy tung tăng trong rừng.
Còn mấy tiết mục biểu diễn thì vốn là trò chúng chơi — ví dụ như đấu võ — chỉ khác là Tiểu Năng dặn c.ắ.n bạn đau.
Chúc Du chúng "thảo luận" mà khóe môi cong lên.
Với mấy bé gấu trúc đỏ, buổi diễn hôm nay chẳng chuyện gì to tát, chỉ là mấy trò thường ngày thôi, nhưng bây giờ còn thưởng đồ ăn vặt nữa. Thế thì ai mà chẳng thích!
…
Dỗ cho đàn gấu trúc đỏ ngủ yên, Chúc Du mới về phòng . Bé hổ trắng lắc đuôi chạy chào.
Nó là chú hổ con hiểu chuyện, mấy hôm nay cô bận nên phiền, tự chơi vòng vòng trong vườn, thỉnh thoảng ghé xem hồng hạc lười biếng .
Khi Chúc Du việc trong thư phòng, bé hổ trắng sẽ tuần quanh một vòng leo lên bàn ngủ trưa.
Dù công việc còn đầy, nhưng cứ thấy bé hổ trắng là Chúc Du kìm mà ôm ôm vuốt vuốt để nạp năng lượng, mới tiếp tục lao đầu xử lý giấy tờ.
Hai ngày nay vườn nhận nhiều động vật mới. Hơn 200 con bồ câu cần chỗ ở, nên cô tính một quảng trường bồ câu. Vườn hiện khu , nên việc cấp bách là chọn vị trí, lên bản vẽ. Làm xong còn bán thức ăn bồ câu kiếm thêm thu nhập.
Chúc Du nhớ hồi mấy vườn khác, một phần thức ăn bồ câu nhỏ xíu cũng 10 tệ, cho ăn vài miếng là hết. Vậy mà khách vẫn mua ngừng. Có cô đếm thử, chỉ trong nửa tiếng mà bán hơn 20 phần.
Tiền mua gấu trúc đỏ tiêu kha khá, nên từ giờ đồng nào cũng tính kỹ, nhưng chỗ nào cần đầu tư thì vẫn chi, nhất là việc cải tạo khu cho mấy bé mới. Cô mua động vật về để chúng chịu khổ.
Khu rừng gấu trúc đỏ cũng cần nâng cấp. Trước chỉ Tiểu Năng nên còn tạm , giờ đàn đông hơn. Lúc coi buổi diễn hôm nay, cô nhận khu vui chơi vẫn còn ít trò.
Gấu trúc đỏ thích trốn nấp, nên cô định thêm đá, hốc đá mô phỏng môi trường tự nhiên. Cần thêm nhiều giàn gỗ cho chúng leo trèo.
Hồ nước cũng nên mở rộng, thể thành dòng suối dẫn nước từ núi xuống, để chúng luôn nước mới mỗi ngày.
Sân khấu biểu diễn thì rộng hơn, Tiểu Năng huấn luyện thì thể phụ công nó. Cô một sàn gỗ lớn, cao , bên trồng cỏ để lỡ rơi xuống cũng an .
Ngoài sân khấu gian cho khách xem, tránh chen chúc đường như hôm nay. Đồng thời cũng cần giữ cách an , vì gấu trúc đỏ vốn nhút nhát, quá gần sẽ ảnh hưởng đến phần diễn.
Sau khi cân nhắc kỹ, Chúc Du vẽ xong bản phác thảo khu biểu diễn trong tưởng tượng, mai sẽ đưa Tiểu Năng duyệt xem góp ý gì .
Ngày mai, khi tất việc đăng ký cho đàn bồ câu mới, cô sẽ nhận phần thưởng là một cây phát sảng.
Cô vươn vai, chuẩn ngủ thì chợt nhớ …
Video mèo rừng và cáo đỏ cô vẫn cắt xong. Hôm nay phần biểu diễn gấu trúc đỏ chắc chắn du khách và đăng lên mạng, nên tài khoản của Vườn Thú Linh Khê cũng cập nhật luôn.
Cô lập tức mở máy tính, tinh thần phấn chấn hẳn. Khi thu hút thêm khách thì tính đến chuyện tuyển thêm nhân viên chăm sóc, tăng lượng vé bán .
Sau vụ gấu trúc đỏ , cô càng thấy: nhanh thêm nhiều động vật, nhất vẫn là… mua.
Bất giác, cô nghĩ tới Bạch Sở, quyết định . Vườn giờ đang thiếu nhân viên trầm trọng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-274-gau-truc-do-bieu-dien.html.]
…
Cùng lúc đó, ở nhà họ Hà, Bạch Sóc bước khỏi phòng, chạm mặt Hà Tiêu đang ăn trái cây trong phòng khách.
Vừa thấy , Hà Tiêu mắt sáng rỡ, suýt rớt nước mắt:
"Chú, cuối cùng chú cũng ! Chú mấy hôm nay cháu sống ?"
Anh lải nhải:
"Vừa bước là chú bảo đừng phiền, ăn cũng , uống cũng , chú gì ?"
Bạch Sóc từ hôm về từ Vườn Thú Linh Khê thì kỳ lạ hẳn. Nói là về phòng ‘nghĩ ngợi’, và nghĩ liền hai ngày hai đêm.
Ban đầu Hà Tiêu tò mò hỏi thì mắng, thôi dám. ngày nào cũng dán mắt cửa phòng, chờ tới giờ phút .
Nghe Hà Tiêu , sắc mặt Bạch Sóc bỗng đổi:
"Gì cơ, hai ngày trôi qua ?"
Hà Tiêu dè dặt: "Vâng… đúng . Có chuyện gì thế chú?"
Bạch Sóc: "Đi theo chú!"
Hà Tiêu: "Đi ?"
Bạch Sóc: "Mua quần áo."
"Ơ… là ?"
Bạch Sóc nghiêm túc:
"Chú nghĩ xong , mua quần áo . Trên mạng đàn ông nên ăn mặc gọn gàng. Đi, giúp chú chọn mấy bộ cho tươm tất, mai chú sẽ ngoài."
Hà Tiêu mà rối như tơ vò. Đột nhiên, một tia sáng lóe lên trong đầu : Hôm nọ Bạch Sóc từ vườn thú về là… một cô gái tỏ tình, chú bảo ‘nghĩ kỹ’.
Anh nuốt nước bọt hỏi khẽ:
"Chú… suốt hai ngày qua chú chỉ ở trong phòng để quyết định… nhận lời cô ?"
"Ừ."
Hà Tiêu: “…”
Hai ngày trời suy nghĩ, và kết quả là… mua đồ diện.
Không lẽ sắp … thím thật ?!