Hà Tiêu ép lên xe cùng Bạch Sóc.
Nhường ghế lái cho Hà Tiêu, Bạch Sóc :
"Cháu lái , chở chú đến trung tâm thương mại lớn nhất, chú mua mấy mẫu mới của hãng C và hãng A."
Hà Tiêu: “…”
Đời từng gặp ai vô lý đến thế: tối tám chín giờ lôi đường, bắt lái xe, còn bắt bỏ tiền mua quần áo hộ. Cái tiền mua đồ , kiểu gì cũng là trả.
Trên đời còn ai “cái đầu oan” như ?
Hà Tiêu quyết định khuyên nhủ chút lý lẽ:
"Chú , giờ mà qua đó thì chắc trung tâm thương mại đóng cửa mất ."
Bạch Sóc liếc mắt:
"Cháu bảo họ mở cửa tạm ?"
Hà Tiêu: “…”
"Trong tiểu thuyết thế ?"
"… Chú cái thể loại tiểu thuyết gì thế?" Hà Tiêu khó hiểu.
Danh tiếng “thanh niên nghiện mạng” quả sai: mê game, mê truyện.
Bạch Sóc trả lời, chỉ :
"Ít thôi, giờ qua vẫn kịp."
Hà Tiêu:
"… Được ."
Chú là đại ca, chú gì cũng đúng. Hà Tiêu thầm nhủ trong bụng.
Đến trung tâm thương mại, Bạch Sóc xuống xe liền thẳng trong. Giờ còn nhiều, nhưng bước chân của Bạch Sóc dài và nhanh, đến thẳng một cửa hàng hàng hiệu.
Vừa bước , mở miệng yêu cầu:
" mua quần áo. Phải sạch sẽ, mát mắt, nhưng chút 'tiểu xảo', quá cầu kỳ nhưng vẫn toát gu thẩm mỹ, nhất điểm nhấn tinh tế mà vẫn trông như 'vô tình mà '…"
Một tràng dài yêu cầu, mấy câu nhớ từ mạng – kiểu mà bảo con gái thích ở cách ăn mặc của con trai.
Hà Tiêu vội kéo tay Bạch Sóc, sợ nhân viên đuổi cả hai ngoài. Yêu cầu kiểu … như .
Thế mà nhân viên vô cùng kiên nhẫn, tươi rói, đến khi ánh mắt chạm Bạch Sóc còn đỏ mặt:
"Mời xem bộ sưu tập mới của cửa hàng, hợp với ."
Thế là Bạch Sóc theo nhân viên thử đồ.
Anh trời sinh dáng chuẩn như ma-nơ-canh sống, chân dài, dáng cao, bộ nào mặc lên cũng hợp, chẳng khác gì mẫu thử mà cửa hàng thuê về.
Nhân viên cạnh gật đầu liên tục, mà hài lòng mặt.
Hà Tiêu bên cạnh im lặng: là cái thế giới … chỉ mặt mà phán.
Bạch Sóc thử liền mấy bộ, cái nào cũng gật gù, sang Hà Tiêu:
"Tất cả gói , cháu trả tiền."
Hà Tiêu:
"… Chú ." Anh kéo tay Bạch Sóc, hạ giọng: "Chú thích ai ? Hé cho cháu tí ? Mua lắm đồ thế , dựa gu của mà mua chứ, đừng mua bừa."
Không hiểu tai Bạch Sóc nóng lên, nghiêm mặt:
"Không chú thích ai, là thích chú – cháu đấy."
Hà Tiêu: Hả?
Mình từng thế ?
Sao tự nhiên thấy… gai gai trong lòng.
Bạch Sóc tiếp:
"Đàn ông cũng ăn mặc chỉn chu. Chú thấy tủ đồ ít quá."
"Vậy để cháu trả tiền." Hà Tiêu thở dài.
Sau đó hai qua vài cửa hàng hàng hiệu khác. Bạch Sóc thử đồ, mua đồ, động tác dứt khoát, sảng khoái khỏi bàn.
Hà Tiêu quẹt thẻ lẩm bẩm: Dĩ nhiên sảng khoái , tiền của chú.
Mua xong về nhà, Bạch Sóc mới hài lòng:
"Ngày mai chú ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-275-giam-doc-chuc-doi-xu-voi-anh-that-dac-biet.html.]
Anh nhảy cóc đến mức Hà Tiêu mất vài giây mới phản ứng:
"Không chú hẹn hò ?"
"Đừng linh tinh."
"Thế mua lắm đồ thế gì?"
"Chú mặc đồ mới chứ ."
Hà Tiêu thầm nghĩ: Hy vọng công việc của chú đủ ngon, chứ lương bình thường thì mười năm may mới bù tiền tối nay.
"Chú ở ?"
"Sở thú Linh Khê." Bạch Sóc bốn chữ.
Hà Tiêu giật :
"Gì cơ? Chẳng chú mang con hổ con đổi lấy công việc mà thất bại ?"
Bạch Sóc nhíu mày:
"Bao giờ chú là thất bại?"
Ờ thì… cũng thấy là thành công.
" nhân viên nuôi thú mặc đồng phục mà, mua đồ mới gì?" Hà Tiêu khó hiểu.
"Cháu lo nhiều thế gì?"
"Chẳng chú đang cân nhắc nhận lời ai đó ? Cháu tưởng sắp thím ."
Không hiểu tai Bạch Sóc nóng ran, lườm Hà Tiêu một cái:
"Cháu quản lắm thế?"
Hà Tiêu: “…”
Sáng hôm , Hà Tiêu lái xe đưa Bạch Sóc .
So với vẻ ung dung của Bạch Sóc, Hà Tiêu yên. Xe dừng ngoài cổng Sở thú Linh Khê, hỏi:
"Chú tự thế thật chứ?"
Mới từ núi xuống đầy hai tuần, đây đến pinyin còn học, giờ hòa nhập xã hội… thấy lo thật sự.
nguyên nhân chính là…
Nếu chú ở chỗ khác, lỡ gây chuyện, còn dàn xếp . đây là Sở thú Linh Khê… Lỡ chú xích mích với nơi thì bênh ai?
Giờ là cha nuôi của Diễm Diễm, tất nhiên bảo vệ sở thú – "nhà đẻ" của nó.
Bạch Sóc… cũng thể bỏ mặc.
Bạch Sóc chỉ liếc lạnh:
"Mở cửa xe."
Hà Tiêu còn định khuyên thêm, nhưng tay Bạch Sóc đặt lên tay nắm cửa, tư thế kiểu "cháu mở thì chú tự phá".
Hiểu rõ sức lực của , Hà Tiêu sợ xe bạo hành, lập tức nhận thua.
Anh Bạch Sóc bước xuống, chỉnh tay áo, sải bước về phía sở thú, khí thế chẳng khác gì trúng giải đặc biệt nhận thưởng, chứ nhân viên nuôi thú.
Hà Tiêu trong xe nghĩ một lát, vẫn quyết định báo cho giám đốc Chúc , dù Bạch Sóc từng dặn tạm thời giữ kín.
Lần Bạch Sóc sở thú vẫn cần vé, bởi nhân viên soát vé nhận , đây chính là ân nhân từng mang hổ con trả !
"Anh ơi, đến việc gì ?" Cô nhân viên soát vé niềm nở hỏi.
Bạch Sóc: " tới… ."
Cô soát vé khựng . Gần đây Sở thú Linh Khê nhân viên mới. Cô thoáng nghi hoặc:
"Để gọi điện hỏi giám đốc Chúc xem ."
Bạch Sóc gật đầu.
Cô bấm gọi thì từ đằng xa vang lên tiếng chuông điện thoại…
Chúc Du đẩy cửa bước , với cô soát vé:
"Giới thiệu chút nhé, đây là nhân viên mới – Bạch Sóc."
Rồi sang Bạch Sóc: