"Đây là Trọng Vân – nhân viên soát vé của Vườn thú Linh Khê. Từ giờ là đồng nghiệp ."
"Bạch Sóc, với nào." Chúc Du dẫn bên trong.
Cô soát vé kìm , liếc ngoài một cái. Chúc Du và Bạch Sóc song song, lưng thẳng tắp, dáng cao ráo, từ phía … đúng là một khung cảnh hài hòa như áp phích quảng cáo.
Chưa đến giờ mở cửa, bên trong vườn thú còn vắng . Chúc Du chỉ từng khu vực giới thiệu cho Bạch Sóc.
Trọng Vân nhớ hồi mới , cũng nhân viên kỳ cựu dẫn quen từng khu, truyền kinh nghiệm. giám đốc bận trăm công nghìn việc, hiếm khi đích đưa nhân viên mới giới thiệu từng chỗ như thế .
Cô móc điện thoại, gõ nhóm chat nhỏ của mấy chị em:
[Chị em ơi, nhân viên mới!]
[Nghe giọng là , chị phấn khích lắm nha, trai hả?]
Trọng Vân: [Rất… con mắt]
[Mà điều bất ngờ nhất là… giám đốc đối xử đặc biệt luôn!]
[Sáng nay đích cổng đón, giờ còn dẫn tham quan tận nơi]
Trong nhóm lập tức bùng nổ biểu cảm “choáng tập”. Bình thường giám đốc đối với ai cũng công bằng như .
Nhóm mấy nhân viên , ở cùng hướng nên chung. Trên đường cũng tám đủ chuyện.
Ai cũng giám đốc công bằng hào phóng – thêm thì tính tiền, thì thưởng, quy định rõ ràng. Khác xa mấy ông chủ chỗ khác chỉ sợ nhân viên rảnh, thấy nghỉ là bắt thêm cho “đáng đồng lương”.
Ở đây thì khác hẳn. Chỉ cần xong việc, rảnh rỗi thì… vuốt ve động vật cũng chẳng ai gì.
Vì đa phần nhân viên đều yêu động vật, nên công việc đúng kiểu “công việc mơ ước” – ở gần thú, lương . Thế nên, chuyện giám đốc ưu ái ai là cả nhóm hóng hớt ngay.
Giám đốc ưu ái thế, nhất định tìm cơ hội ngắm thử “ đặc biệt” xem .
Lúc , Chúc Du đang đưa Bạch Sóc tham quan, quen địa hình.
Dù cũng là ân nhân của bé hổ trắng, thêm thằng cháu Hà Tiêu của cô hào phóng tặng vườn thú hẳn… 10 tỷ tệ. Nếu tiền , chắc cô chẳng thể mua gấu trúc đỏ. Thành thái độ của cô với Bạch Sóc nhiệt tình thấy rõ.
"Ăn sáng ? Có thử bữa sáng ở căng-tin vườn thú ?" Chúc Du hỏi.
Cô ăn cùng ?! – Trong đầu Bạch Sóc lập tức bật lên dòng chữ đó.
giữ vẻ điềm đạm: " ăn ở nhà ."
"Vậy thích loài nào? Muốn chăm sóc cho con gì?" Cô hỏi.
Bạch Sóc nghĩ một lát: " xem bé hổ trắng ."
Chúc Du : "Được thôi, nó đang ở với ."
Bạch Sóc nhíu mày: "Nó nên ở khu nuôi hổ chứ."
Sao “đối xử đặc biệt” ? Vừa là thấy mấy con khác đều ở khu riêng cả.
Chúc Du : "Nó còn nhỏ, bám . Trong vườn thú ngoài nó chẳng với ai, nên nuôi luôn."
Nghe thế, Bạch Sóc hiểu thấy… hổ. Dù cắt đứt hết cảm giác, là , bé hổ trắng là bé hổ trắng, nhưng dù gì nó từng chứa một tia thần thức của . Giờ thôi, quyết định… cắt đứt quan hệ.
Tới khu ký túc, Chúc Du mở cánh cửa cạnh bên: "Đây là chỗ ở của bé hổ trắng, ở phòng bên cạnh."
Bạch Sóc thở phào, hóa cũng “ôm ấp ngủ chung” như tưởng.
mở cửa … thấy bé hổ trắng. Chúc Du chẳng hề bất ngờ, mở phòng . Quả nhiên, mở thấy con bé đang chình ình giường, hí hửng vồ cành lá của một… cái cây khổng lồ.
Cây chiếm gần như cả căn phòng, cành lá um tùm, cao gần ngang nhà, cỡ hai mươi phân, gốc còn bọc đất tươi, quấn bao tải, đặt trong thùng gỗ – nên may mắn bẩn phòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-276-giam-doc-chuc-doi-xu-voi-anh-that-dac-biet.html.]
Bé hổ trắng tiếng cửa liền ngẩng lên, thấy Bạch Sóc thì lập tức… nổi giận, lao tới gầm gừ: "Gừ gừ gừ!"
Chúc Du phản xạ nhanh, ôm ngang nó, thả sang phòng bên, đóng cửa . Tim còn đập thình thịch.
Bạch Sóc cây: "Cây …"
Chúc Du cũng : "Cây …"
Trong đầu cô lập tức hét hệ thống: [Cái gì đây?!]
Hệ thống tỉnh bơ: [ đấy. Chúc mừng thành nhiệm vụ! Hiện vườn thú 1030 con. Thưởng một cây ‘Cây Phát Sảng’ lớn nhất, phạm vi tác dụng 2000m²! Đặt ngay phòng ký túc!]
Chúc Du: […]
Hệ thống: [Sao gì?]
Chúc Du nghiến răng: [Cậu bên cạnh ?!]
Trời ơi, giải thích với nhân viên mới về cái cây to đùng mọc giữa phòng?!
Hệ thống an ủi: [Cô cứ giải thích, sẽ tin.]
Chúc Du liếc sang – Bạch Sóc đang bình thản cây.
Cô lúng túng: "Ờ… thích trồng cây cảnh trong phòng. Dù cái lớn, nhưng cũng là… bonsai thôi mà."
Nói xong cô cũng thấy lý do … dở. kịp chữa thì Bạch Sóc gật gù:
"Trồng cây mà. Quang hợp hấp thu CO₂, thải O₂, cho sức khỏe. Giám đốc… gu."
Chúc Du: ?
Ơ… cũng tin ?
Cô gượng: "Haha, đúng ha, ngờ cũng thích."
Bạch Sóc bỗng thấy tai nóng lên. Rõ ràng là cô… đang “thả thính” đây mà. Trên mạng – tán ai thì tìm sở thích chung.
Anh cúi mắt, giữ vẻ bình tĩnh: " cũng trồng cây, thích bộ trong rừng, khá nhiều loài thực vật. Kinh nghiệm trồng trọt cũng chút… nếu cô cần thì…"
Khoan, đang cái gì ?
"Trồng cây !" Anh lập tức ngậm miệng.
Chúc Du thầm nghi: chắc hệ thống giở trò. Chả trách nó “cô gì cũng tin”.
Thế là cô càng bịa liều: "Cây là công ty bonsai gửi. định trồng ngoài vườn, chắc họ hiểu nhầm nên khiêng thẳng phòng."
Lý do đúng là đầy lỗ hổng, chẳng công ty nào bê nguyên cây to đùng phòng khách hàng bỏ đó cả.
Bạch Sóc nghiêm túc: "Công ty vô trách nhiệm quá. Phải trồng hộ chứ."
Chúc Du gật gù: ". Nên lát sẽ gọi công nhân đem ngoài."
Bạch Sóc: "Thế trong lúc chờ thì cô ở ?"
Chúc Du: " về phòng cũng . Thường bận, nghỉ tạm ở văn phòng."
Bạch Sóc mà… chịu nổi, xắn tay áo: "Để trồng cho."
Chúc Du: ?
Bạch Sóc bước phòng, cúi nhấc bổng cây, vác nguyên cây dài gần sáu mét, đường kính hơn hai mươi phân lên vai…