Lông Xù Xù Đều Đến Vườn Thú Của Tôi Làm Việc - Chương 281: Một ngày trải nghiệm vui chơi ở sở thú

Cập nhật lúc: 2026-02-23 22:27:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ngô Gia vui, ôm điện thoại chạy tìm :

"Mẹ ơi, con tới đây coi gấu trúc đỏ. Là quà sinh nhật của con đó!"

 

Cô bé Ngô Gia sắp tròn năm tuổi, bố quyết định cho con tự chọn quà sinh nhật.

Mẹ Vũ con, nghiêm túc nhắc:

"Gia Gia, con quên sở thú thế nào ? Trời thì nóng, bộ thì mệt, động vật chẳng thấy mấy con, lúc về con còn là 'thề' sẽ nữa mà."

Ngô Gia cúi đầu lí nhí:

" mà… hai sở thú khác . Con xem gấu trúc đỏ cơ."

"Thôi , nếu con quyết, bố sẽ đưa con ."

Ngô Gia lập tức ôm chầm lấy chân , reo lên:

"Yay! Con yêu nhất đời!"

Cô bé lon ton chạy . Bố Ngô khẽ với vợ:

"Em đồng ý gì, lát nó hối hận cho mà xem."

Mẹ Vũ :

" hứa với con thì thể nuốt lời. Đây là quyết định của Gia Gia, cứ chiều theo. Lỡ nó hối hận thì cũng coi như học thêm một bài học."

 

, cả hai vẫn chút lo. Nhớ sở thú "hành", ai cũng ngán ngẩm.

Kỳ nghỉ lễ , chen như cá hộp, xem một con vật "hot" xếp hàng hai tiếng chỉ để ngó ba phút. Chỗ nghỉ chân thì ít, đội mũ chống nắng cũng ăn thua. Diện tích sở thú thì rộng mênh m.ô.n.g, bộ mà tim đập thình thịch, xe điện luôn chật cứng. Nửa ngày trong sở thú mà cảm giác như mất nửa cái mạng.

Người ngoài tưởng nhà họ từ "nơi nước sôi lửa bỏng" về. Dẫn con chơi đôi khi còn mệt hơn .

 

Sinh nhật Ngô Gia đúng cuối tuần. Sáng sớm cả nhà dậy sửa soạn đồ đạc.

Rút kinh nghiệm , họ chuẩn kỹ: mũ chống nắng, áo khoác chống tia UV, quạt cầm tay, nước uống (một chai nước suối, một chai nước mơ), thêm cả mấy món bánh kẹo mà con thích. Cái ba lô lúc thì nặng c.h.ị.c.h, nhưng để lúc tham quan đỡ cực thì vẫn xứng đáng.

 

Bố Ngô Gia cũng tìm hiểu kỹ thông tin về sở thú Linh Khê, nhưng kỳ vọng nhiều vì mạng khen ngợi kiểu "lên mây xanh". Người chỉ cần theo bảng chỉ dẫn là , khỏi suy nghĩ gì, chỉ cần lo mỗi… vụ săn vé. May , bố Ngô Gia trúng ngay tấm vé mà khác hủy.

 

Cả nhà lên đường, Ngô Gia hí hửng:

"Con sắp gặp gấu trúc đỏ ! Mẹ ơi, trong sở thú còn gấu trúc lớn với hổ nữa, con xem hết!"

Bố thì chuẩn tinh thần… chiến đấu để giành chỗ.

 

8 giờ rưỡi, gia đình đến nơi. Sở thú mở cửa nửa tiếng, nhưng cổng… vắng tanh!

Cả ba ngẩn , bố liếc ngạc nhiên. Theo kinh nghiệm chơi, giờ đáng lẽ đông nghịt xếp hàng mới đúng. Trên mạng còn vé khó mua lắm, thực tế im ắng thế ?

Ngô Gia chẳng quan tâm:

"Nhanh lên bố ơi, thôi!"

 

Qua cửa soát vé, Gia Gia tò mò hỏi nhân viên:

"Sao chẳng thấy ai ?"

Cô nhân viên :

"Chúng mở cửa lúc 8 giờ. Khách đều sớm để tham quan cho kịp, giờ tản hết trong ."

 

Quả đúng , bước bên trong là thấy ở khắp nơi, ngay cả bên hồ thiên nga cũng đông kín.

Mẹ Vũ lẩm bẩm:

"Có gì mà xem đông thế nhỉ?"

Ngô Gia thì kéo tay :

"Mẹ ơi, cũng đó xem , đông là cái !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-281-mot-ngay-trai-nghiem-vui-choi-o-so-thu.html.]

Hồ nước trong veo, vài con thiên nga đen bơi nhẹ nhàng, cổ vươn dài duyên dáng. Chúng bơi một vòng bất ngờ xếp thành hàng, đồng loạt xoè cánh, cúi đầu chào khán giả. Khán giả vỗ tay rào rào, thiên nga cúi đầu đáp lễ.

Ngô Gia mê mẩn:

"Mẹ ơi, quá! Nhà nuôi một con ?"

Mẹ Vũ lắc đầu:

"Thiên nga sống ở hồ lớn, nhà chỗ con."

"Vậy thôi… Giờ xem gấu trúc đỏ nhé!"

 

Khu gấu trúc đỏ tận trong cùng, cách đó 2 km, bộ nửa tiếng.

Bố Ngô :

"Hay tham quan mấy chỗ gần đây , từ từ qua?"

"Không! Con xem ngay cơ!"

Bố đành chiều con, định c.ắ.n răng bộ thì một cô khách quen bụng bảo:

"Xa thế chi cho mệt, lát xe điện miễn phí đó."

 

Quả nhiên, xe điện đến và… trống trơn! Cả nhà thong thả lên , gió mát l.ồ.ng lộng. Bố bắt đầu cảm nhận sự "khác bọt" của Linh Khê — dịch vụ quá .

 

Tới khu gấu trúc đỏ, khách cũng khá đông nhưng kỳ lạ là hề ngột ngạt. Đường mát rượi, giống như đang ở rừng thật: cây xanh rợp bóng, gió thổi xào xạc, ánh nắng chỉ lọt qua vài đốm nhỏ.

Ngô Gia reo lên:

"Nhìn kìa, gấu trúc đỏ kìa!"

 

Một chú đang cây thấy liền cô bé. Ngô Gia sung sướng vẫy tay, thì thầm:

"Gấu trúc đỏ ơi, dễ thương quá!"

 

Chú gấu tiến gần, dừng cách cô bé chỉ một mét, đủ để thấy rõ từng sợi lông mềm mại tai. Bố Ngô bấm máy, "tách" một cái, khoảnh khắc lưu .

Ngô Gia hớn hở:

"Nó tới để chụp hình với con đó! Cái m.ô.n.g nó lắc lắc dễ thương ghê!"

 

Rồi cô bé hỏi:

"Nhà nuôi một con ?"

Bố Ngô vội vàng:

"Đây là động vật bảo vệ cấp hai, nuôi. Con thích thì tới đây xem."

 

"Vậy gấu trúc đỏ biểu diễn ở ạ?"

 

Cả nhà tìm, chẳng thấy chỗ nào biểu diễn. Bố Ngô thầm nghĩ chắc mạng " quá" thôi, gấu trúc đỏ mà diễn xiếc . chỉ mới qua hai địa điểm — hồ thiên nga và khu gấu trúc đỏ — họ bất ngờ vì thứ quá thoải mái, chẳng giống bất kỳ sở thú nổi tiếng nào khác.

 

Bố Ngô xoa đầu con gái:

"Có lẽ hôm nay gấu trúc đỏ diễn . Giờ qua xem hổ nhé?"

 

Ngô Gia: " mà con cũng xem mèo gấu nhỏ nữa chứ."

"Ê, các chú các bác mau kìa!" Mẹ Vũ phát hiện điều gì đó, về phía sân khấu bên xa, thấy nhiều khách du lịch tụ tập đông đúc, thi thoảng thốt lên tiếng trầm trồ.

 

"Chắc chắn là biểu diễn mèo gấu nhỏ !" Ngô Gia phấn khích kéo bố lao nhanh về phía đó.

 

 

 

Loading...