Gần đây, Chúc Du cũng chẳng hề rảnh rỗi. Sau khi nghĩ yêu cầu thiết kế sơ bộ cho quảng trường bồ câu, cô liền ngay với nhân viên Hầu Thành. Chỉ qua một đêm, hôm Hầu Thành mang bản phác thảo tới, và nhanh mời đội thi công bắt tay .
Vốn dĩ ở Vườn thú Linh Khê từng cái gọi là “quảng trường bồ câu”, thứ đều xây mới .
Quảng trường đặt ở góc chéo đối diện khu chim. Xét về bản chất, nó và khu chim khá nhiều điểm tương đồng. Nếu để hai khu tương tự cạnh , khách sẽ dễ chọn một chỗ mà bỏ qua chỗ . nếu đặt ở hai khu vực khác , khách xem mấy loài khác ở gần đó sẽ tiện thể ghé qua luôn.
Trọng Vân tin háo hức hỏi ngay:
"Giám đốc Chúc, giờ em thể qua xem quảng trường bồ câu ?"
Trọng Vân bình thường phụ trách kiểm soát vé, ngoài còn đủ thứ việc lặt vặt khác. Khi rảnh, cô thăm “con cưng” của – mấy loài động vật yêu thích. Gần đây bận bịu nên dạo một vòng vườn thú, chỉ nơi đang xây quảng trường bồ câu, còn chở mấy cây đa to trồng, nên đoán chắc hẳn lắm.
Chúc Du :
"Được chứ, cùng , tiện góp ý luôn."
Hai liền phóng xe điện thẳng đến.
Vừa đặt chân tới nơi, Trọng Vân … choáng. Ấn tượng đầu tiên: to. Ấn tượng thứ hai: sang.
Thường thì quảng trường bồ câu trong vườn thú chỉ tầm trăm mét vuông, vốn dĩ đây chẳng hạng mục “ngôi ”, chỉ để phong phú thêm trải nghiệm.
ở Linh Khê… trời ơi, ít nhất cũng cả nghìn mét vuông! Chưa hết, còn chia đủ thứ khu: khu tương tác, khu giải trí, khu trải nghiệm văn hoá, cả khu “phiêu lưu khám phá” tên thôi thấy kịch tính.
Trong đó, khu tương tác chính là kiểu quảng trường bồ câu quen thuộc ở các vườn thú khác, quầy bán thức ăn và điểm cho khách cho bồ câu ăn. Một góc còn trồng một cây cổ thụ khổng lồ chỗ cho bồ câu nghỉ ngơi.
Hai hàng cây hai bên đủ tán để che mát trọn khu vực. Trời đang nóng, khách đây cho chim ăn cũng khỏi lo nắng cháy da.
Ngay cạnh đó còn vòi nước để khách rửa tay ngay khi cho chim ăn – quá chu đáo!
Trọng Vân xem kỹ từng góc, công nhận thiết kế tinh tế, đúng chuẩn “nghĩ từ góc của khách”.
mà…
Một khu tương tác như là quá , còn “chịu chơi” tốn đất, tốn tiền thêm mấy khu khác? Cô từng nhiều vườn thú, thấy ai kiểu bao giờ.
Trọng Vân lo. Theo thói quen của khách, họ thể chỉ chơi ở khu tương tác bỏ qua các khu , uổng phí quá.
Chúc Du hỏi:
"Thế nào? Em thấy chỗ nào cần chỉnh sửa ?"
Trọng Vân lắc đầu:
"Không ạ, em thấy chị tính toán kỹ lắm , chỉ là…"
Cô liếc sang mấy khu khác, định thôi.
Chúc Du lập tức hiểu ý. Thật khi cô đưa bản ý tưởng, Hầu Thành cũng từng khuyên: "Không cần chi tiết quá , giờ vườn thú mới định , cứ giống các nơi khác là , khỏi cầu kỳ."
Chúc Du nhất quyết bỏ ý định. Giờ thành quả, gần như đúng y chang những gì cô hình dung.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-284-o-vuon-thu-linh-khe-con-bi-mat-kinh-doanh-nao-ma-co-chua-biet-sao.html.]
"Đi, chúng qua mấy khu xem thử," Chúc Du chủ động .
Đầu tiên, họ đến khu giải trí. Nơi chủ yếu là sân biểu diễn của bồ câu, sân khấu cao, đạo cụ diễn như vòng chui, cờ hiệu, và cả đồ trang trí sân khấu.
Về khoản biểu diễn, Trọng Vân tin tưởng tuyệt đối “gà nhà”. Cô từng xem một màn “Rùa – Thỏ đại chiến” ở đây mà nhớ mãi.
Khác hẳn trong sách giáo khoa chỉ một con rùa và một con thỏ chạy thi, ở Linh Khê là marathon đồng loạt. Trên đường còn nhiều chướng ngại thú vị. Trước khi thi, khách phát miễn phí một tấm thẻ của “vận động viên” ủng hộ. Nếu “thí sinh” đó thắng, khách sẽ chụp ảnh kỷ niệm.
Mà chụp ảnh ở đây kiểu “ cạnh cho ”. Động vật sẽ theo hướng dẫn của nhân viên để tạo dáng theo ý khách – đáng yêu cực kỳ.
Lần đầu thấy trò , Trọng Vân thật sự sốc:
"Ủa, đây là cảnh thấy ở vườn thú thiệt hả?"
Lâu dần, cô cũng quen với việc ở Linh Khê… động vật thông minh hiểu ý một cách bất thường.
Không chỉ rùa và thỏ, mà loài nào ở đây cũng “tuyệt kỹ” riêng. Mỗi biểu diễn, khách chen chúc đông nghẹt, náo nhiệt như hội.
Thế nên, Trọng Vân ủng hộ ý tưởng sân khấu cho bồ câu – cô tin bồ câu ở Linh Khê sẽ khách thất vọng.
Tiếp đó, họ tới khu trải nghiệm văn hoá.
Trong tưởng tượng của Trọng Vân, đây chắc kiểu hành lang văn hoá trong công viên: treo tranh, phát video khoa học, hoặc phát mấy cái quạt giấy in khẩu hiệu tuyên truyền… Nói chung, việc đáng là của trung tâm bảo vệ động vật, vườn thú.
thực tế khác xa.
Bên trong trang trí cực kỳ tinh xảo, lấy màu xanh tự nhiên chủ đạo. Còn chia thành từng khu nhỏ: khu b.úp bê, khu phụ kiện, khu đồ lưu niệm…
Nói thẳng , đây giống hệt một “cửa hàng lưu niệm bồ câu” hơn là khu văn hoá.
Bên cạnh còn khu DIY để khách tự tay quà kỷ niệm hình bồ câu.
Chúc Du thấy vẻ mặt “choáng váng” của Trọng Vân thì :
"Tất nhiên, mấy thứ bán thu phí."
Rồi cô chỉ sang một phía khác:
" chị cũng chuẩn một quà lưu niệm tặng miễn phí cho khách."
Nghe đến chữ “miễn phí”, Trọng Vân lập tức lắc đầu lia lịa:
"Không !"
Không cô keo kiệt, nhưng mỗi ngày Linh Khê đón cả ngàn khách, ai cũng lấy thì tiền đó… thôi khỏi tính cũng to thế nào.
Mà nếu chỉ tặng cho một phần khách thì dễ gây so bì, vì ai cũng bỏ tiền mua vé như .
Quan trọng nhất: Chưa vườn thú nào tặng quà miễn phí cho khách cả! Cùng lắm là kiểu “thu thập con dấu đổi quà” nhưng sổ đóng dấu đó cũng bỏ tiền mua.
"Giám đốc Chúc, điều kiện gì mới nhận quà ?" Trọng Vân hỏi. Cô tin những gì nghĩ tới, Chúc Du chắc chắn cũng tính cả .