Dư Văn và Mã Lập Văn vốn rõ đối phương “cùng hội cùng thuyền” nhưng là ở hai con thuyền đối địch. Ngoài mặt thì hòa nhã, bên trong thì đấu đá ngấm ngầm.
Lần Dư Văn cảm thấy thua trắng. Nhân viên mới thì hoặc nghiệp đại học danh tiếng chuyên ngành liên quan, hoặc kinh nghiệm dày dặn.
Anh vẫn giao mới nhưng là Bạch Sóc, “quan hệ đặc biệt” với giám đốc Chúc. Dư Văn nghi ngay rằng Chúc Du phát hiện gì đó nên cố ý để Bạch Sóc theo dõi .
Nguyên nhân bắt đầu từ một Dư Văn lén gọi điện cho chú , báo cáo tình hình Linh Khê.
Quay thì thấy Bạch Sóc, đối diện ánh mắt sâu thẳm , Dư Văn lạnh sống lưng, vội giải thích: " chỉ gọi cho chú để tám chuyện nhà thôi."
Bạch Sóc ừ nhạt một tiếng, . Dư Văn còn tưởng xong chuyện, ai dè qnh ngoái đầu : " cũng một đứa cháu trai, giống y đúc — thích lén lút chuyện mờ ám."
Dư Văn toát mồ hôi: " gì chuyện gì, đừng nghĩ bậy."
Bạch Sóc , khoe hàm răng trắng: "Ờ."
Từ đó Dư Văn thấy Bạch Sóc quá “tà”, nhưng kể cho đồng nghiệp thì ai cũng bênh vực tên , bảo chỉ là “bé tội nghiệp” và khuyên Dư Văn đừng nhỏ mọn.
Dư Văn: … Alo? bắt nạt lúc nào?
Sau vụ đó, Dư Văn chủ động giảm liên lạc với chú , tránh Bạch Sóc như tránh tà.
Đến khi nhân viên mới tới, chịu nữa, tìm ngay tới phòng Giám đốc Chúc.
tới nơi thì giọng quen quen.
Bên trong, Mã Lập Văn đang : "Giám đốc Chúc yên tâm, sẽ đảm bảo Quảng Trường Bồ Câu khai trương suôn sẻ."
Chúc Du dịu dàng: "Tốt, vất vả cho cô . thấy cô việc nghiêm túc nên mới giao khu mới cho cô quản. Nhân viên mới còn quen, mấy việc nhờ cô hết nhé, Tiểu Văn."
Mã Lập Văn: "Không vất vả, nên mà, cảm ơn Giám đốc tin tưởng."
Dư Văn ngoài cửa mà lòng chua như chanh. Bằng gì chứ? Hai cùng một đợt, cũng việc chăm chỉ, từng lười biếng. Anh còn là chăm sóc cho Diễm Diễm — con hổ duy nhất, ngôi của Linh Khê. Anh vẫn nghĩ coi trọng, cho tới khi… lén thế .
Mã Lập Văn cửa, còn kề tai nhỏ: "Ồ, chẳng Tiểu Dư , dẫn nhân viên mới thế nào ?"
Quay sang, cô to: "Giám đốc Chúc, Tiểu Dư đến tìm cô, huấn luyện nhân viên mới đây."
Chúc Du đáp một tiếng.
Mã Lập Văn rảo bước rời , mặt rạng rỡ. Dư Văn thì nghẹn họng, cuối cùng mới bước .
"Có chuyện gì , Tiểu Dư?" Chúc Du hỏi.
Dư Văn : "Giám đốc Chúc, Quảng Trường Bồ Câu sắp khai trương. Dạo cũng rảnh, gì giúp ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/long-xu-xu-deu-den-vuon-thu-cua-toi-lam-viec/chuong-287-o-vuon-thu-linh-khe-con-bi-mat-kinh-doanh-nao-ma-co-chua-biet-sao.html.]
Anh chủ động xung phong, kiểu nhân viên mẫu mực, ai mà từ chối "lao động miễn phí" chứ.
Chúc Du : "Không cần , việc giao cho Mã Lập Văn . Cậu nghỉ ngơi , bình thường cũng vất vả . À, dạo Bạch Sóc thế nào?"
Dư Văn mà tim hụt một nhịp. Câu "nghỉ ngơi" trong miệng sếp… chẳng ám chỉ chuẩn sa thải ?
Chúc Du hỏi về Bạch Sóc — chẳng lẽ liên quan đến chuyện ?
Dư Văn lập tức nhớ tới vụ bắt gặp gọi điện cho chú, càng chắc mẩm Bạch Sóc cài để giám sát .
Dù nghĩ nhưng vẫn dám thẳng, chỉ đáp: "Cậu việc nghiêm túc, chăm chỉ, chắc lâu nữa sẽ tự ."
Chúc Du gật đầu: "Tốt, cảm ơn dẫn dắt."
Ra khỏi phòng, Dư Văn vẫn bồn chồn. Trong đầu nảy đủ suy nghĩ — chẳng lẽ Giám đốc là “nội gián”? Sao vạch trần luôn? Hay xem thể hiện thế nào?
Nếu sa thải, sẽ gặp Diễm Diễm, gia đình thỏ và Hoàng Điều nữa.
Diễm Diễm thì khỏi , ngôi một, hổ vương một thời, tính tình hiền lành, từng để vụng trộm sờ mó bàn chân hổ.
Thỏ thì dù từng c.ắ.n , nhưng ở tìm mấy con chui vòng, nhảy múa, mềm mại ôm thích như thế.
Hoàng Điều thì cực thú vị: mặt khách thì lịch sự, kêu đáp lời chúc, lưng thì đúng kiểu “ông chú gãi chân”, ngủ bốn chân chổng lên trời.
Nghĩ đến việc xa chúng, Dư Văn thấy hụt hẫng. Hai tháng ở Linh Khê, chẳng gửi về bao nhiêu tin tức, mà thật sự nghề chăm thú tận tâm.
Cân nhắc xong, quyết định khó khăn lắm.
Tìm chỗ vắng, lén gọi cho chú: "Chú, chú còn chai Mao Đài ? Cho cháu nhé, dạo áp lực quá, xả stress."
Hôm , Dư Văn xách một hộp đẽ bước phòng Chúc Du:
"Giám đốc Chúc, đây là đặc sản quê . Chú gửi hai chai, mang cho chị một chai thử." Trong muôn vàn cách lấy lòng sếp, Dư Văn chọn cách… tặng quà.
Chúc Du ngờ một giám đốc vườn thú mà cũng “trải nghiệm” mùi vị tham nhũng thế , liền vội xua tay:
"Thôi khỏi, mang về ."
Dư Văn xòa:
"Không đáng bao nhiêu , cô thử chút thôi mà."
Hai bên kéo co một hồi, cuối cùng Dư Văn vẫn miễn cưỡng ôm chai rượu về. bước khỏi cửa, mặt xị xuống.
Sếp nhận quà nghĩa là… hoặc việc , hoặc là quà chẳng lọt mắt xanh.
Rốt cuộc là vì lý do gì? Dư Văn vò đầu nghĩ mãi.